"Khối kim cốt kia không phải vật bình thường, nếu là vô duyên thì tìm cả đời cũng chẳng thấy, lần cuối cùng nó xuất hiện là hai ngàn năm trước." Ông lão canh cửa nói.
"Lẽ nào nó đã thông linh rồi, có thể tránh né người khác?" Nhóc Tỳ giật mình.
"Tàng Kinh các được lưu truyền từ Thượng Cổ đến nay, đã xảy ra rất nhiều sự kiện thần bí, bảo thuật trấn giáo không cánh mà bay, trở thành một bí ẩn. Mà khối kim cốt này cũng tương tự, không biết đã xảy ra chuyện gì." Ông lão thầm than, vì môn đại thần thông kia đã biến mất nên cảm thấy đáng tiếc.
Nhóc Tỳ kinh ngạc, nơi này còn nháo quỷ? Những khối xương kia còn có thể tự mình bỏ trốn, sao lại có chuyện đó được.
"Những khối xương này tồn tại lâu đời, trải qua những năm tháng Thượng Cổ dài dằng dặc, phát sinh những chuyện hoang đường thì cũng có thể tin được." Ông lão nói.
"Xương thông linh, tự biến thành những bảo cụ mạnh mẽ, sau đó chạy mất tích?" Nhóc Tỳ trợn tròn mắt, thấy Tàng Kinh các quả nhiên đặc biệt.
Sau đó, nó hỏi những thông tin về khối kim cốt kia, có chỗ nào đặc biệt.
Ông lão lắc đầu, ông ta cũng không biết được lai lịch của khối xương này như thế nào, nó chỉ mới xuất hiện ba lần, cũng có người đã lĩnh hội được những phù văn ở trên rồi sáng chế ra Kim Tuyền Ba Văn công.
Điều này càng khiến cho cặp mắt Nhóc Tỳ thêm đỏ rực, cảm thấy khối xương này không đơn giản chút nào, nếu như có thể hiểu được toàn bộ nói không chừng sẽ rất kinh khủng.
Sau đó, nó bình tĩnh lại, đồ vật như vậy rất khó tìm thấy, có thể ngộ chứ không thể cầu, cứ ao ước ngóng trông chi bằng tìm hiểu những khối cốt thư ở trong tay thì hơn.
Đây là hai khối xương màu vàng nhạt đã rạn nứt, bề mặt có những chữ li ti, Nhóc Tỳ chăm chú đọc một trong hai khối đó để lĩnh ngộ Kim Tuyền Ba Văn công. Đọc Truyện Online mới nhất ở https://webtruyenchu.com
Sau khi tìm hiểu toàn bộ quyển thượng, Nhóc Tỳ chuyển sang quyển trung, nước chảy thành sông, hơn nữa bản thân cũng đang nắm giữ bảo thuật Thanh Thiên Bằng nên tiến triển rất thuận lợi.
"Vù" một tiếng, bên ngoài thân thể của Nhóc Tỳ xuất hiện một vòng xoáy màu vàng óng chậm rãi chuyển động, giống như từng chiếc lông thần vàng óng không ngừng lấp lánh trên người một con Đại Bằng đang phục sinh.
Hơn nữa, trong quá trình này, bên ngoài thân thể cũng xuất hiện những áng màu vàng, đan dệt lại với nhau như muốn sinh ra một đôi cánh chim màu vàng vậy.
Lúc này Nhóc Tỳ trợn tròn hai mắt, môn bảo thuật này quả nhiên mạnh mẽ, nó cảm thấy rất có giá trị, vừa tu luyện quyển trung, không chỉ có thể khiến cho pháp môn hộ thể càng thêm mạnh mẽ và hoàn thiện hơn, mà còn muốn hóa thành một đôi cánh vàng thực sự.
"Quả nhiên là môn bảo thuật mạnh mẽ chính tông!" Nó nở nụ cười, vô cùng vui sướng và hài lòng, có thể bay lượn trên không trung cùng đối chiến tới người khác, có thể tăng lên tốc độ của mình!
Đây mới chỉ là quyển trung mà thôi nếu là quyển hạ cũng hiểu toàn bộ thì không phải càng thêm mạnh mẽ sao, chẳng trách nếu ba quyển hợp nhất thì chính là một thần thông rất mạnh, tuyệt đối không ngoa chút nào!
Trong nửa tháng tiếp theo Nhóc Tỳ nghiên cứu thật tỉ mỉ, đối với việc lĩnh ngộ quyển trung Nhóc Tỳ đã đạt đến tầng cao nhất, bây giờ chỉ hơi triển khai thì bên ngoài thân thể liền xuất hiện một vòng xoáy màu vàng dày đặc, người bên ngoài rất khó công phá.