Nơi này thật sự rất giống Thần miếu, trong ánh bình minh càng thêm ý vị, mái ngói và những bức tường được phủ một tầng hào quang vàng nhạt.
Sau khi tới đây, mặt đối mặt, phảng phất như là cuộc hành hương, trong giây lát này khiến cho tinh thần người ta sung mãn, sinh ra một loại tâm tình thành kính và cảm giác vui sướng, gột rửa tâm hồn.
"Bảo thuật, ta đến rồi!" Nhóc Tỳ nói nhỏ, cặp mắt vô cùng sáng sủa.
Nhị Ngốc Tử cũng tới, nó ở đằng sau nhìn dáo dác chung quanh, y như là mấy tên ăn trộm lấm la lấm lét, chẳng phù hợp gì với tòa Thần miếu màu vàng này.
Kiến trúc cổ xưa rộng rãi, chung quanh trồng rất nhiều kỳ hoa dị thảo, còn có cả những linh thảo chân chính tỏa ra mùi thơm ngát, cũng có những cây cổ thụ cao chọc trời rất thần dị, tỏa ra những luồng ánh ban mai.
Ngoài ra, còn có một vài linh cầm và thụy thú qua lại, khiến cho nơi này trở nên an lành và yên tĩnh.
Một khu trọng địa như vậy tự nhiên sẽ có cường giả bảo vệ, ở trên tảng đá lớn có mấy người ngồi xếp bằng, không hề nhúc nhích, giống như đã hóa thành đá vậy, vừa tu hành vừa bảo vệ cổ địa.
Nhị Ngốc Tử bị cản lại, thậm chí Bóng Lông cũng không được bước thêm bước nào, chỉ có mình Nhóc Tỳ mới có thể hướng vào bên trong.
"Thật nhỏ mọn, bất quá chắc Bổ Thiên các cũng không còn lại cái gì, nhiều năm trôi qua, vài môn bảo thuật trấn giáo còn có thể lưu lại mấy phần tinh túy?" Nhị Ngốc Tử bất mãn.
Trên một tảng đá lớn, một ông lão chợt mở mắt lấp lánh hai luồng tia điện, nhìn về phía nó khiến cho nó trong lòng chấn động nên vội vàng ngậm miệng, không dám nói linh tinh gì nữa.
Về phần Bóng Lông lại rất lười biếng, nằm phơi nắng trên một tảng đá, bộ lông vàng óng được ánh ban mai chiếu sáng lấp lánh, bắt đầu ngon giấc. Trên thực tế, có đôi lúc nó cũng len lén mở đôi mắt nhìn về vườn thuốc vài lần, thế nhưng vẫn không dám vọng động, lần trước bị đặt trong biển sét nửa tháng trời khiến nó khá kiêng kị.
Nhóc Tỳ dọc theo thềm đá đi tới trước cửa lớn của Tàng Kinh các, lập tức bị một màn ánh sáng cản lại, nơi này có cấm chế cực kỳ mạnh mẽ, khó có thể dùng sức xông vào được.
Một ông lão có mái tóc rối bời, như đang ngái ngủ từ trên chiếc ghế mây đứng dậy, hai con mắt nghi hoặc nhìn nhìn, sau đó nói: "Ngươi chính là đứa bé hung tàn kia?"
"Cháu không hung tàn, cháu rất hiền lành!" Nhóc Tỳ chỉnh sửa, nếu như để miệng đời thế gian lưu truyền, rất nhanh nó sẽ biến thành hung thú mất.
"Hả, không sai, thực sự rất hung tàn, nếu Các chủ đã có lệnh, cháu đi vào đi, tất cả khu vực đều sẽ mở ra cho cháu." Ông lão gật đầu nói.
"Toàn bộ khu vực a." Ánh mắt Nhóc Tỳ phát sáng, sau đó hỏi một câu, nói: "Bảo thuật mạnh nhất nằm ở đâu vậy ạ?"
"Cốt thư trong Tàng Kinh các rất phong phú, xưa nay không có ai sẽ chỉ dẫn vị trí của các thần thông, phải cần chính mình đi tìm, tìm kiếm cơ duyên, luôn có cốt thư phù hợp với mình." Ông lão uể oải nói, lại mơ mơ màng màng thiếp đi.
Nhóc Tỳ không hỏi nhiều nữa, tính khí của các tiền bối cao nhân đều như vậy, càng muốn biết, tìm mọi cách truy hỏi thì rất có khả năng họ sẽ ghét ngươi, sẽ chẳng nói cái gì cho ngươi biết cả.
Nó tiến vào bên trong kiến trúc cổ xưa, hàng loạt giá sách xếp đầy cốt thư, tất cả đều có ánh sáng lộng lẫy, đây như là một vùng biển sách, khiến cho nó cảm thấy hoa cả mắt.
"Quá nhiều đi mà!" Nhóc Tỳ đờ cả người, Tàng Kinh các rất lớn, nhìn không thấy điểm cuối, toàn bộ đều bị cốt thư che phủ. Nếu muốn tìm một bảo thuật mạnh nhất thì biết tìm đến khi nào? Mới nhìn sơ qua thì đã choáng vàng cả đầu óc rồi.