Đêm khuya, ánh lửa hừng hực, ông lão có tóc màu đen, trên đỉnh đầu bị cắm một thanh kiếm cổ, quỷ mỵ nói không nên lời.
Đột nhiên, ông ta chuyển động nhấc bổng Nhóc Tỳ lên, sau đó vung mạnh bàn tay đập thẳng lên người nó, sức lực mạnh đến kinh người, cho dù mạnh như thân thể của Nhóc Tỳ cũng phải cảm thấy đau nhức, không chịu nổi.
Nó suýt chút nữa chửi ầm lên, có lòng tốt tìm về thanh kiếm gãy, không được khen ngợi mà còn bị nhấc bổng đánh cho một trận, chuyện này là sao?
Nhóc Tỳ ra sức dãy dụa, kết quả sức lực của Quỷ gia càng to lớn hơn, vượt xa nó, bàn tay vung mạnh giống như là cối xay vậy, bùm bùm đánh vào mông nó.
"Tiên sư mày!" Nó thật sự tức giận, sao lại xui xẻo như vậy chứ, lần đầu tiên trong đời bị người khác đánh, hơn nữa người đánh còn thiếu nợ nhân tình của nó nữa.
Nhóc Tỳ phẫn uất, cả người phát sáng, phù văn đan dệt biến thành một màn ánh sáng vàng óng, cả người nó phóng ra khí tức đầy mạnh mẽ, tay giãy chân đạp, sức lực một tay của nó có thể nâng mười mấy vạn cân, tứ chi vùng vẫy như thế tuyệt đối có thể làm cho cả một ngọn núi nhỏ sụp đổ.
Thế nhưng, ông lão vững như bàn thạch, vẫn nhấc bổng nó đứng trên mặt đất, hai chân không nhúc nhích, sức lực của ông ta càng ngày càng lớn ra sức đánh Nhóc Tỳ, khiến cho nó trợn tròn hai mắt, suýt chút nữa thì tắt thở do tức quá.
"Lão quỷ, ta liều mạng với ngươi!" Nó giơ nanh múa vuốt, bảo thuật đồng loạt xuất hiện, thế nhưng bất kể là tia chớp màu vàng hay là trăng bạc khi đánh lên trên người đối phương thì chỉ vang lên nhưng thanh âm leng keng, tồi tệ nhất chính là ngay cả quần áo của lão qủy cũng không hề rách.
"Vèo" một tiếng, nó nắm lấy Đả Thần Thạch tràn đầy phù văn nện thẳng lên người ông lão, bắt đầu phản kích thế nhưng nó lại càng bị đánh mạnh hơn nữa.
"Ấy da!"
"Chắc chết mất!"
Lúc này Đả Thần Thạch và Nhóc Tỳ cùng nhau gào thét, không đánh nổi ông lão này, giống như đang đánh vào một ngọn tiên sơn vậy. Xương cốt cả người muốn nứt cả ra, chuyện này không thể nào tưởng tượng nổi.
"Có chuyện gì thế?" Thanh Phong tỉnh giấc, rất nhanh nó đã biết chuyện gì xảy ra, mặc dù không thấy được Quỷ gia thế nhưng cũng đã từng nghe truyền thuyết kỳ dị thời Thượng Cổ.
Thiếu niên áo bạc cũng tỉnh giấc, sau khi thấy cảnh tượng đấy thì đầu tiên là đờ người ra, rồi sau đó lại cười lớn. Hắn rất cao hứng, đúng là báo ứng mà.
Nhị Ngốc Tử cũng bị đánh thức, tương tự cười đến méo miệng, tự nói: "Tên nhóc nhà ngươi không phải rất hung tàn hay sao, quét ngang tất cả địch thủ, hiện tại lại bị dọn đẹp, ha ha ha..."
Bóng Lông cảnh giác, hào quang vàng óng lượn lờ khắp người, không nghĩa khí chút nào, nó không hề có ý định tiến lên để cứu viện mà vèo một tiếng, vọt thẳng ra xa, đứng một bên xem cuộc vui.
Nhìn thấy Nhóc Tỳ ăn phải quả đắng, bị đánh nhừ tử, ngoại trừ Thanh Phong đang sốt ruột ra thì thiếu niên áo bạc, Nhị Ngốc Tử đều rất hả hê, cảm thấy quả là một tiệc vui hiếm thấy trên đời.
Đây là lần đầu tiên Nhóc Tỳ bị thiệt thòi lớn như vậy. Bị đánh đến cả người đau nhức, xương gần như gãy lìa, tức giận quá nó lấy Kim Giao tiễn ra, kết quả lại bị một tầng ánh sáng cản lại không cách nào chém được ông lão.