Thanh Phong đương nhiên biết hắn, thiếu niên áo bạc từng là đệ nhất thiên tài, tiếng tăm rất lớn, rất nhiều sư huynh sư tỷ đều thán phục, thế nhưng cũng không hiểu lý do vì sao lại chạy tới nơi này.
"Tài cao chót vót, đệ nhất kỳ tài, từng sống ở Thiên Tài doanh chúng ta thời gian rất dài, vô cùng dũng mãnh, tiềm lực kinh người."
Tiêu Thiên nghe thấy thế thì khóe miệng giật giật, hắn chán ngấy lời khen ngợi như vậy. Hắn từng trúng tuyển vào Thiên Tài doanh, sau đó lại nhanh chóng được một lão quái vật chọn trúng, nên đương nhiên đã từng gặp Thanh Phong.
Nhóc Tỳ cũng nhếch miệng cười, vậy là hết chuyện để nói, không ngờ lại chạm mặt nhanh như vậy thế nhưng nó không sợ, vàng thật không sợ lửa, nói: "Huynh đài ngăn cản không biết có gì chỉ giáo?"
Tiêu Thiên tối sầm mặt lại, hắn có lý do tin rằng người 'Tri kỷ' bên trong Bách Đoạn sơn hơn phân nửa chính là nó, và đã từng gõ lén mình không chỉ một lần!
Càng xem hắn càng cảm thấy tin tưởng, nghiến răng nghiến lợi, những sợi gân xanh nổi đầy trên trán, hắn hận là không thể nhào thẳng tới quyết chiến một trận.
"Ngươi chính là nhóc siêu quậy ở Hư Thần giới, đánh lén ta ở chiến trường thứ hai, cùng ta tìm Thái Nhất Chân Thủy ở Bách Đoạn sơn, đúng hay là không?" Hắn rất muốn nghe câu trả lời từ chính miệng đối phương nói ra.
"Thật đau lòng, không ngờ huynh lại căm ghét ta đến như vậy, uổng cho ân tình ta đã dành cho huynh."
"Quả thật… là ngươi?!" Nghe câu trả lời của nó, thiếu niên áo bạc giậm chân, giống như bị người khác giẫm mạnh lên đuôi, sao mà chịu đựng nổi? Quả thật rất muốn hộc máu mà.
Hắn bị đánh lén như vậy, cố gắng nuốt trôi cơn tức giận vào bụng, kết quả lại đi kết giao 'Tri kỷ' với tên nhóc siêu quậy, chuyện này khiến cho hắn không thể chấp nhận được.
"Khinh người quá đáng, ta liều mạng với ngươi." Hắn kêu to một tiếng, cả ngươi tỏa ra ánh bạc. Giống như một con Bạch Long nhào tới, hắn vận dụng sức mạnh mạnh nhất thảo phạt.
Nhóc Tỳ không nói hai lời, lấy khối Đả Thần Thạch trên sợi tóc xuống rồi tung mạnh lên, vẽ ra một quỹ tích xiêu xiêu vẹo vẹo đánh trúng giữa trán của Tiêu Thiên, coong một tiếng.
"A… Đau chết mất!" Tiếng kêu thảm truyền tới, Ngoan Thạch lăn lộn dưới đất, không ngừng kêu gào.
Thanh Phong kinh ngạc, tảng đá mà cũng biết nói, còn có thể biết đau đớn?
Thiếu niên áo bạc ôm lấy cái trán, lảo đảo lùi về sau, quả thật rất đau. Hắn cũng rất muốn kêu to một tiếng thế nhưng lại bị khối Ngoan Thạch ở trên mặt đất kia làm cho bối rối, đến tột cùng là ai đau đây, sao nó lại réo loạn lên thế không biết?
"Đau quá!" Ngoan Thạch lăn lộn trên mặt đất, cực kỳ đau đớn.
Tiêu Thiên đờ người ra chốc lát, cuối cùng mới khôi phục lại tinh thần, sờ sờ lên cái trán thì lập tức nổi trận lôi đình, thật sự rất muốn lôi tám đời tổ tông nhà nó lên chửi. Một khối u nhanh chóng nhô lên!
"A… Ta liều mạng với ngươi!" Thiếu niên áo bạc vọt mạnh tới, phù văn hừng hực, một con Bệ Ngạn màu bạc xuất hiện, vô cùng cuồng bạo.
"Thật sự là ta không muốn đánh huynh." Nhóc Tỳ lên tiếng thế nhưng động tác vẫn rất nhanh nhẹn, vụt qua đánh nát con Bệ Ngạn màu bạc kia, rồi sau đó thu hồi Đả Thần Thạch.