"Cháu về nghỉ ngơi trước đi, chúng ta cần chuẩn bị vài thứ, phải đảm bảo không có sơ hở nào giúp Tế Linh thức tỉnh." Vị Các chủ của Bổ Thiên các lên tiếng, lời nói rất ôn hòa, thân thể phát sáng làm cho khu đất cổ xưa này rực rỡ ngời ngời.
Tế Linh héo úa, toàn thân khô vàng, sống từ thời Thượng Cổ đến nay, thời gian quả thật rất dài, gần đây có dấu hiệu thiếu hụt sức sống, nếu cứ tiếp tục như vậy thì chắc hẳn chỉ vài năm nữa sẽ tọa hóa*.
(*): Trong đạo Phật chỉ những vị Hòa thượng chết đi khi ngồi xếp bằng.
Nhiều năm qua, Bổ Thiên các đã nghĩ hết các biện pháp nhằm duy trì tính mạng nó, giúp cho nó có thể sống lâu hơn thế nhưng hiệu quả không mấy khả quan. Thế nhưng bọn họ cũng đã thu hoạch được một vài linh vật quý báu rồi kết hợp với những bùn cát của Bất Lão Thần Tuyền, như thế sẽ phát huy ra tác dụng lớn nhất.
Chuyện này cần phải rất tỉ mỉ, thậm chí cần phải luyện hóa một vài tro tàn của thần vật còn sót lại từ thời Thượng Cổ trộn vào trong bùn cát màu vàng thì mới đảm bảo thành công được.
Nhóc Tỳ như một làn khói nhanh chóng lặn mất tăm, sau khi trở lại đạt được kết quả như vậy, nó rất hài lòng, đầu tiên nghỉ ngơi cho thoải mái tinh thần rồi sau đó sẽ tiến vào Tàng Kinh các.
Mảnh Tịnh Thổ Thượng Cổ này linh khí dư thừa hơn xa ngoại giới, thế nhưng vẫn không thể nào so sánh được với Bách Đoạn sơn, linh khí bên trong tiểu thế giới Thượng Cổ đều hóa thành chất lỏng chảy xuôi trên mặt đất, thế gian hiếm thấy.
Nhóc Tỳ chạy vào trong một vùng núi đá, dưới chân núi rừng trúc liên miên không dứt, nơi đây chính là chỗ ở của những đệ tử mới nhập môn, có hàng loạt phòng ốc bằng trúc.
Nó cũng không hề phát hiện ra Bóng Lông, trước khi rời khỏi Bổ Thiên các nó để Bóng Lông ở nơi đây, chuyện này khiến nó rất lo lắng, bởi vì tên này rất tham ăn, cái gì cũng ăn được hết!
"Hả, không phải là sư đệ sao, đệ đã trở về rồi à." Không ít người chào hỏi nó, trước khi rời đi nó đã từng đánh bại rất nhiều thiên tài, gây nên chấn động cho các đệ tử mới nhập môn.
Đương nhiên, cũng có một số người nhanh chân chạy đi thật xa không dám tới gần, bởi vì họ đều biết rằng tên này trúng phải tà rồi. Bị thần quái Thượng Cổ phụ thể, khi màn đên buông xuống sẽ bị ma quỷ theo sát bên mình.
Nhưng dù sao đi nữa cũng là người tu hành, hơn nữa cũng không sợ hãi, liên tiếp tiến tới chào hỏi. Đồng thời cũng rất tò mò về con chim lớn trọc lốc không có lông bên cạnh nó.
Hiện tại, những đệ tử bình thường đều không biết được thân phận của nó, càng không biết được mấy ngày qua nó đã đi đâu, làm cái gì. Chỉ có một số ít đệ tử trong Thiên Tài doanh và một vài nguyên lão mới lờ mờ biết được, tên nhóc con hung tàn này nghịch thiên đến cỡ nào!
Hiển nhiên, giấy không gói được lửa, chỉ sợ giấu không được bao lâu tin tức này sẽ bị tiết lộ ra ngoài.
"Các huynh có từng thấy qua một con khỉ không, thân hình nó mập mạp, căng tròn, chỉ to như nấm đấm thế này thôi." Nhóc Tỳ dò hỏi.
"Đệ nói cái tên đang gieo tai họa kia đấy hả, đương nhiên là biết rồi! Đúng rồi, sư đệ, ta nhớ là do chính đệ nuôi dưỡng thì phải. Nó thường xuyên ra vào nhà của đệ, đệ không biết chứ nó gây ra họa lớn rồi đó."