Nhóc Tỳ cũng không có tiến vào Đoạn Không thành mà biến mất ở nơi cuối chân trời, nó rời đi một mình, muốn rời khỏi mảnh đất đầy ồn ào này.
Đối với nó chỗ đó rất nguy hiểm, nếu một vài bộ tộc mạnh mẽ nhận ra nó nhất định sẽ tiêu diệt, khi đó không có tộc nhân che chở thì nó khó tránh khỏi cái chết.
Một con giun đất dài bò ngang qua, dài phải đến trăm mét, không ngừng phun ra nuốt và bùn nhão, nhìn Nhóc Tỳ ngồi ngay ngắn trong vùng đầm lầy với vẻ kỳ quái, nó cũng không chủ động công kích bởi vì nó cảm thấy nguy hiểm.
"Đi đâu bây giờ?" Nhóc Tỳ ngồi trên một tảng đá sạch sẽ gãi gãi đầu, trước đó không lâu còn vui vẻ cười đùa mà hiện tại buồn rầu lo âu, quả đúng là trẻ con.
"Ta chiếm được nhiều bảo bối như thế, một mình xông thẳng vào trong Đại Hoang, tìm một chỗ yên tĩnh để khổ tu thế là đủ rồi, cơ bản không cần chạy lung tung khắp nơi làm gì,"
Nó mở túi Càn Khôn ra rồi đắc ý, ôm tên Nhị Ngốc Tử đang nhai ngấu nghiến gốc linh dược trộm của mình đè mạnh xuống dưới mông ngồi lên, rồi bắt đầu kiểm kê chiến lợi phẩm.
Bảo cụ, linh dược, rượu Hầu Nhi, cây đào tiên, Thái Nhất Chân Thủy, quả thật là kinh người, bất cứ thứ nào truyền ra ngoài đều sẽ tạo nên những trận náo động cực lớn, ngoài ra còn có huyết nhục di chủng được xếp thành một đống núi nhỏ, rồi thêm bảo dược huyết nhục của Chư Kiền - sinh linh thuần huyết nữa.
"Thật là nhiều mà!" Nó cười khoái trá, không dựa dẫm vào người khác mà chỉ dựa vào chính bản thân lại đạt được nhiều linh vật như vậy, đủ cho nó tu hành.
Thế nhưng những thứ này không thể dùng hết được, nó muốn dành một ít cho những tộc nhân, những đứa nhỏ trong Thạch thôn, bời vì nơi đó đã mang lại sự ấm áp và vui sướng cho nó, nơi đó đều là những người thân thiết nhất của nó.
"Thả ta ra!" Nhị Ngốc Tử kêu gào, vừa rồi bị Nhóc Tỳ ngồi lên người thiếu chút nữa đã tắt thở. Vất vả lắm mới hít thở được, sức lực của tên nhóc hung tàn này lớn thật.
"Ai cho ngươi ăn vụng hả, rất may là không ăn phải quả đào bạc, nếu không ta sẽ hầm chín ngươi, nấu ngươi thành một nồi bảo dược." Tên nhóc hung tàn uy h**p và cảnh cáo.
"A, tình cảnh của ngươi có chút không ổn, ngươi sắp chết rồi." Quái điểu không lông mở miệng, giọng nói có vẻ trầm tư.
Nhóc Tỳ vỗ vỗ b* m*ng đứng dậy, nói: "Được rồi, đừng đánh trống lãng nữa, chúng ta lên đường thôi, tìm một cái động nào đó tu luyện, rồi ngươi truyền cho ta một vài bảo thuật nào đó luôn."
"Dựa vào cái gì mà bắt ta dạy cho ngươi, ta nợ ngươi hay sao?" Nhị Ngốc Tử mặt trợn tròn.
"Ngươi dạy ta bảo thuật, sau này ta vang danh thiên hạ, xông vào Thái Cổ Thần Sơn, hàng phục bộ tộc của nữ hung thú kia. Sau đó ngươi sẽ không cần phải chạy trốn nữa." Nhóc Tỳ nói.
Quái điểu không lông im lặng. Làm sao thằng này lại tự tin như vậy, khẩu khí cũng thật lớn. Thế nhưng, nó liền nghĩ đến những chiến tích của tên nhóc hung tàn này, ngay cả Li Long cũng phải chạy trốn, cưỡi trên mình Chư Kiền để hàng phục, dũng mãnh khiến người khác không nói nên lời.
Ngẫm nghĩ lại, tiềm lực của đứa nhỏ này quả thật vô tận. Điều đáng lo nhất chính là, mới nhỏ mà đã dũng mãnh như vậy, không biết sẽ kéo dài được bao lâu? Phải biết rằng những hung thú và chim thần thuần huyết tiềm lực cực cao, trước sau gì cũng sẽ vang danh thiên hạ, thế nhưng Nhân tộc càng ngày càng đi xuống.