Ai cũng không có chú ý, ngay cả đám người Hỏa Linh Nhi, Sư Tử chín đầu cũng bị lừa gạt, có thể nói bảy mươi hai biến của Bóng Lông quả nhiên phi thường, vô cùng kinh người.
Mặc dù bảo thuật không trọn vẹn thế nhưng được sự chỉ điểm của quái điểu không lông, thuật biến hóa hình thế đã được bổ sung hoàn thiện.
Lúc này Nhóc Tỳ trông rất mạnh mẽ, da thịt có màu vàng nhạt, lẫn trong đám người kêu bạn gọi bè, mặc kệ quen hay không quen cứ tay bắt mặt mừng rồi tính tiếp.
Cứ như thế nó đi ra ngoài, không một ai chú ý, lẫn vào trong đám sinh linh rồi sau đó trở thành một 'Khán giả'.
"A, mặc dù ngươi bị thương thế nhưng tu vi lại tiến bộ rất lớn." Một ông lão cả người phát sáng nhìn Sư Tử chín đầu, tương đối hài lòng.
Sư Tử chín đầu bị Nhóc Tỳ chém rụng bốn chiếc đầu lâu thế nhưng sau đó đã mọc lại, đây chính là một thủ đoạn kinh thế của bộ tộc này, lúc này nó rất lúng túng, không ngừng kể lại những việc đã xảy ra.
"Tốt, cường giả của bộ tộc ta sau khi tiến vào chết đi không nhiều, mà hai huynh đệ các ngươi chính là một trong những người tài ba đó, tu vi lại tiến nhanh, quả thật hiếm thấy!" Ở bên cạnh, hai huynh đệ tộc ba mắt cũng được khen ngợi.
Có rất nhiều sinh linh đi ra ngoài, nhưng cũng có những thiên tài của các chủng tộc chưa hề đi ra người nào, một ít di chủng Thái Cổ xị mặt xuống, trong đó có một con Bạch Hổ trông rất kinh khủng.
Nó trắng noãn như ngọc, có không ít những đường vằn màu đen, toàn thân không nhiễm lấy một hạt bụi, như được đúc từ lưu ly vậy, tản ra khí tức rất mạnh mẽ, nó đứng trên một chiếc chiến xa cổ, sắc mặt âm trầm, tâm tình đương đối khó chịu.
Đây chính là một vị Vương trong Tây Lăng Thú sơn, đứng chờ ở đây rất lâu để chờ đứa cháu cưng của mình, thế nhưng nảy giờ mà chẳng thấy nó đâu hết.
Nó có một dự cảm không tốt, đời sau của mình chắc đã ngã xuống rồi.
"Gào…" Bạch Hổ ngửa mặt lên trời rít gào, cả người tỏa ra khí Canh Kim. Khắp người nó toàn màu trắng xóa, chấn động cả bầu trời xanh.
Sư Tử chín đầu, Hỏa Nha, chim Loan năm màu lộ vẻ khác thường, trưởng bối của chúng nó cũng đang nhỏ giọng dò hỏi xem thử tên tiểu Bạch Hổ hiện tại như thế nào, bị ai g**t ch*t.
Chúng nó lắc đầu. Nơi đây không phải là nơi nói chuyện, chẳng lẽ nói với trưởng bối rằng tên Bạch Hổ kia đã bị bọn chúng ăn thịt, toàn bộ đều nằm trong bụng? Nếu như bị người khác nghe được thì chắc chắn lại xảy ra một trận đại chiến nữa.
"Người của Vũ tộc ta sao vẫn chưa đi ra?" Cách đó không xa, hơi nước mờ ảo, một đám lão già đi tới đi lui.
"Đi ra rồi, Tử Mạch đã xuất hiện." Bọn họ lộ vẻ vui mừng, cuối cùng cũng thấy được một thiên tài sống sót trở ra, chắc hẳn vẫn còn những người đang đi ở phía sau.
"Tử Mạch, có đạt được Thái Nhất Chân Thủy hay không, bọn chúng không dám xuất hiện chẳng lẽ đang đề phòng sao? Không cần sợ, chúng ta đã chuẩn bị đầy đủ hết rồi, kêu bọn chúng đi ra đi." Một ông lão rất mong chờ, trong con ngươi lấp lánh những ánh sáng như ngọn đuốc.
"Tổ gia, hu hu…" Vũ Tử Mạch khóc lớn.
"Làm sao thế?" Cả đám Vũ tộc lập tức hoảng sợ. Linh cảm có điều gì đó không hay đã xảy ra, tất cả đều tái xanh mặt mày. Lẽ nào cả đám thiên tài với bốn vị Phong Ấn giả đều chết hết?