Hầu vương mạnh mẽ biết bao, đánh đâu thắng đó, ở trong vùng tiểu thế giới này đã gần như đứng ở đỉnh kim tự tháp của các tộc, một đám lão Vương liên thủ lại cũng không phải là đối thủ của nó, thế nhưng hiện tại lại bị cơn sóng biển màu vàng kia đánh trúng làm bị thương.
Thần hầu tức giận rít gào, từ mặt đất bò dậy, thân thể khổng lồ đáp tan cả một ngọn núi, ánh sáng vàng bùng phát toàn thân, hai mắt b*n r* hai luồng sáng vàng, khí huyết sôi sục.
"Tránh khỏi cánh cửa!" Bên ngoài, một thanh âm uy nghiêm ra lệnh cho nó, chân thân cũng không thèm tiến vào. Bạn đang đọc chuyện tại https://webtruyenchu.com
"Ngươi nói ta tránh thì ta phải tránh sao, ngươi có bản lĩnh thì tự đến giết ta đi!" Thần hầu tức giận ngập trời, chiến mâu màu vàng trong tay sáng rực, vừa thô vừa to, chỉ thẳng về cánh cửa.
Sương mù tràn đầy, cánh cửa của tiểu thế giới đã mở ra, có thể ra vào tùy ý, thế nhưng lại bị Hầu vương chặn lại, tàn sát các thiên tài, nơi đây trở nên rối loạn.
Cuồng phong thêm mênh mông cuồn cuộn, ánh sáng hóa thành những cơn sóng biển, một bàn tay màu vàng óng giống như bàn tay của Thiên Đế xuất hiện đánh úp về phía trước, nó to lớn và tràn ngập uy thế, khiến cho mọi người run sợ, không cách nào kháng cự.
Khỉ vàng trừng mắt, cặp răng nanh trắng bóng lộ ra ngoài, chiến mâu màu vàng nắm chặt trong tay đâm về phía trước, mạnh mẽ và bá đạo, như muốn xuyên thủng cả vòm trời đầy máu.
Nó thi triển Pháp Thiên Tượng Địa, thân hình còn cao to hơn núi, mà chiến mâu cũng đồng dạng như thế, thô và dài giống như cả một dãy núi dựng đứng, những luồng ánh sáng mờ mịt và sát khí từ trường mâu phát ra hòa quyện lại với nhau, mênh mông cuồn cuộn.
"Keng!"
Bàn tay kia vỗ thẳng lên mũi mâu, những thanh âm đinh tai nhức óc vang vọng, lòng bàn tay óng ánh không hề hấn gì, cũng không bị đâm thủng. Hơn nữa, sau một khắc có những tiếng 'Răng rắc' đáng sợ phát ra, trên chiến mâu xuất hiện vết rạn nứt rồi nhanh chóng lan tràn toàn thân.
Rắc một tiếng, thanh chiến mâu tan vỡ, như ngọn núi đá sụp đổ, những khối vụn rơi xuống, đập lên mặt đất tạo thành vũng hố gồ ghề, bụi mù bao trùm cả thiên địa.
Tất cả mọi người hoảng sợ, sức mạnh của Nhân Hoàng đến cỡ nào mà có thể xuyên thấu cả quy tắc trật tự của tiểu thế giới Thượng Cổ này, hóa thành một bàn tay bằng ánh sáng rồi phá luôn bảo cụ của Hầu vương.
"Khụ"
Chuyện tình còn chưa chấm dứt, thần hầu miệng ho đầy máu, thân hình lảo đảo gần như muốn ngã nhào xuống đất, nó bị trọng thương.
"Nhân Hoàng thật mạnh, cách không đánh một trận mà có thể trọng thương cả Hầu vương, nếu như chân thân giáng lâm tới nơi đây thì đáng sợ đến cỡ nào?" Sinh linh các tộc đều bị dọa cho run lẩy bẩy.
"Ta không phục!" Đây là lần đầu tiên thần hầu gặp phải cảnh thảm bại như vậy, từ khi xuất thế đến bây giờ nó chưa bao giờ gặp phải một đối thủ nào như vậy.
Nó há miệng rít gào, trong con ngươi xuất hiện những phù văn rồi biến thành hai thanh thần kiếm bay nhanh ra ngoài, như muốn chặt đứt bàn tay kia, phá đi bảo thuật của Nhân Hoàng.
"Keng!"
Chỉ trong nháy mắt, bàn tay vỗ nhẹ hai phát lên hai thanh thần kiếm, ngay lập thức chúng đều nổ tung, hóa thành một dải ánh sáng lung linh, tiêu tán trong hư không.
Tiếp theo, bàn tay kia đè xuống, mạnh mẽ làm chấn động cả thân thể hầu vương, nó bay thẳng sang một bên, đâm trúng một ngọn núi, miệng mũi không ngừng chảy máu.
"A..."
Khỉ vàng gào thét, nó cảm thấy nhục nhã, cả đời xưng vương xưng bá vậy mà lại rơi vào tình cảnh như ngày hôm nay, khó lòng tiếp nhận được.