Tiểu thế giới sắp mở ra, càng như thế lại càng nguy hiểm, bởi vì dân bản địa sẽ điên cuồng săn giết, thu hoạch thức ăn lần cuối cùng.
Nơi lối ra chắc chắn sẽ nhuốm đầy máu, nhất định sẽ có cường giả chặn đường ở đó, đại khai sát giới.
Mặc dù lối ra rất lớn, khó lòng phòng thủ thế nhưng vẫn rất nguy hiểm, đám thiên tài không ai dám khinh thường cả, tất cả đang nghỉ ngơi dưỡng sức để chuẩn bị trận chiến cuối cùng.
Một đêm rất yên tĩnh trôi qua, đám người Nhóc Tỳ gần như đều đột phá, nhận được rất nhiều chỗ tốt, trên bầu trời mặt trăng dần dần chìm xuống, phía chân trời Kim Ô sáng rực bay lên.
Thảm thần bay từ từ ra bên ngoài, tất cả mọi người đều an phận không có tự ý tìm cơ duyên gì nữa, bởi vì càng đến phút cuối càng phải cẩn thận, chỉ cần sơ sẩy một chút là hình thần đều diệt.
Quả nhiên, trong dãy núi, trên những bình nguyên khắp nơi đều là giết chóc, dân bản địa đồng loạt bạo động truy giết phần đông thiên tài, tạo thành một trận đại sát kiếp.
Bên trong tiểu thế giới có không ít dân bản địa có hình người, gào thét giữa sông núi, phun mây nhả khói, còn hung tàn hơn cả hung thú, bọn nó cũng không phải là nhân loại, hoặc có sừng dài, hoặc mọc ra cánh.
Rất nhiều thiên tài bị g**t ch*t, do tuổi bọn hắn còn rất nhỏ, cảnh giới còn chưa đủ cao, mà dân bản địa thì ngược lại, bọn chúng sống rất lâu, đều là những lão quái hết.
Những thiên tài đã chết đi đều là tuấn kiệt của một tộc nào đó, thế nhưng đây là nơi quần hùng tụ hội, là nơi cường giả các tộc tranh bá, thế nên ánh hào quang có họ xem ra cũng chẳng còn rực rỡ là mấy.
Lúc này, tỉ lệ tử vong cực cao, số người ngã xuống phải hơn tám phần, người sống sót chưa tới hai phần.
Tiếp tục đi tới, vết máu loang lổ, bọn nó gặp phải rất nhiều trận giết chóc, khiến cho mọi người đều im lặng.
Nhóc Tỳ có vài lần nhảy xuống da Hư Không thú, lao tới cứu viện một vài tên thế nhưng cũng chẳng có tác dụng gì mấy, xu thế là như thế, nhất định phải trở thành một thế giới màu máu.
"Hả, người của Vũ tộc!"
Buổi trưa, mặt trời lên cao, lúc bọn nó đi ngang qua một khu đầm lầy, Đại Hồng Điểu mắt rất tinh, thấy được hai người, một người đàn ông trung niên và một lão già râu tóc hoa râm, đó chính là Vũ Côn và Vũ Văn Thành.
"Quả nhiên là bọn họ!" Con mắt của Sư Tử chín đầu sáng rực, nó đã đột phá đến một cấp độ mới nên không đợi Nhóc Tỳ mở miệng liền nhanh chóng lao thẳng xuống thảm thần, phóng tới chỗ hai người kia. Trước kia khi Vũ tộc đối phó với Nhóc Tỳ đã từng ra tay với nó, thiếu chút nữa khiến nó tử vong.
Vũ Côn, Vũ Văn Thành trong lòng rối bời, thời gian ở trong tiểu thế giới quá dài, lại là Phong Ấn giả, vốn thực lực bản thân rất mạnh mẽ, bọn họ không muốn chôn xác ở nơi đây.
Đến hiện tại, tộc nhân của mình ngoại trừ Vũ Tử Mạch đang đi tìm Thạch Nghị ra thì tất cả hậu bối tiến vào nơi đây nều chết hết cả, chuyện này khiến bọn hắn lo lắng, không biết sau khi trở về nên nói như thế nào với tộc nhân của mình.
Hào quang hoàng kim bùng phát, Sư Tử chín đầu phóng nhanh tới khiến cho hai người này lắp bắp kinh hãi, chỉ trong một khoảng thời gian không thấy mà thực lực của tên di củng này lại tăng mạnh như thế.
"Ông đây cũng tới!" Đại Hồng Điểu kêu gào, vỗ vỗ cánh, mang theo nồi đen xông về phía trước. Đọc Truyện Online mới nhất ở https://webtruyenchu.com
Kịch chiến bắt đầu, hai đại cường giả của Vũ tộc kinh hãi, bọn hắn không chiếm được chút ưu thế nào!
Cường giả tộc ba mắt, chim Loan năm màu, Tử Điêu, Hỏa Nha cũng nhanh chóng xông tới, Vũ Côn và Vũ Văn Thành trong lòng bất an, thực tế từ khi nhìn thấy Nhóc Tỳ đi cùng một chỗ với cô nàng Hỏa Linh Nhi có mấy tên Phong Ấn giả bảo vệ kia thì bọn hắn triệt để cuống lên.