Nồi đen phát sáng, một con Kim Sí Đại Bằng hóa hình bay lên, kim quang dâng trào, rồi sau đó phát ra những âm thanh ầm ầm, giống như là tiếng ngâm xướng của chư thần!
Toàn thân Đại Bằng sáng chói, trên người rủ xuống từng sợi ánh sáng như sợi tơ lụa, đó chính là những phù văn màu vàng bao phủ toàn thân Đại Bằng.
Một làn hương thơm truyền tới, những miếng thịt vàng óng trong nồi phát ra những ánh sáng rực rỡ, còn có nấm Đầu Khỉ, Xích Lan, sâm Tuyết Ngọc tỏa ra thơm ngát, nước canh đậm đặc, sáng óng ánh.
Đây cũng không phải là một nồi mỹ thực thuần túy mà chính là một lò bảo dược, có thể khiến cho cường giả ao ước mà run rẩy, bình thường đời nào thấy được lò bảo dược như thế này? Ai có thể ăn thịt của Kim Sí Đại Bằng?
"Xong rồi, đã chín!" Nhóc Tỳ kêu lớn, nhanh chóng gắp một miếng thịt Đại Bằng lên rồi nhai nhấu nghiến, trong miệng tựu như xuất hiện một vầng thái dương, thần quang màu vàng chiếu rọi ra ngoài.
"Thơm quá, ta sắp nuốt cả lưỡi rồi." Nhóc Tỳ say mê, nhấm nháp hương vị trong miếng thịt, ánh sáng thần thánh của thịt Đại Bằng không ngừng bay nhảy, nó nhắm hai mắt lại, cảm nhận một luồng tinh khí đang chạy tán loạn trong cơ thể.
Sau một khắc, ở nơi mũi và miệng của nó tựa như có con tiểu long chui ra chui vào, đó chính là từng chùm tia sáng màu vàng, là tinh hoa ở trong thịt của Đại Bằng, không ngừng chạy nhảy theo từng nhịp thở của nó.
Sau đó, đôi đũa trong tay nó nhanh chóng di chuyển, lần lượt gắp miếng thịt này đến miếng thịt khác cho nhanh vào trong miệng, uống ừng ực nước dùng đậm đặc ở trong nồi, vào miệng là lập tức luyện hóa, ánh sáng tỏa ra bốn phía, tất cả thất khiếu của nó đều có những tia ánh sáng thần thánh trôi nổi.
Cả đám người kia cũng bắt đầu tranh đoạt, nồi đen cũng là một bảo cụ khá tốt, có thể phóng to thu nhỏ nên chứa đầy đủ thức ăn cho mọi người.
Mọi người ăn còn hơn phân nửa, Nhóc Tỳ muốn mang về Thạch thôn.
Mọi người ăn rất ngon miệng, hận không thể nuốt luôn cả đầu lưỡi của mình vào trong bụng, những ánh sáng như ban mai thần thánh bành trướng khắp cả người, ai cũng khen ngợi không ngớt, đây chính là thịt của chim Đại Bằng, được xưng là một trong những món ăn trân quý nhất.
Những miếng thịt nướng rốt cuộc cũng đã chín, vàng ươm thơm phức, trên bề mặt có bôi một ít mật ong, đây chính là mật ong lấy từ trong tiểu thế giới này, bất kể là Nhóc Tỳ hay là những người như Hỏa Linh Nhi đều không chú ý đến hình tượng gì cả, dầu mở bám dính đầy miệng.
"Thật là sướng hơn cả Thần tiên nữa." Nhóc Tỳ vui thích, cầm một chiếc chén dạ quang ở trên bàn ngọc, bên trong ánh rượu lấp lánh, hào quang lưu chuyển, hương thơm ngào ngạt.
Nó nhấp một ngụm, cảm giác sự di chuyển của dòng rượu, từ trong miệng chảy xuống yết hầu rồi đến dạ dày, mùi thơm ngào ngạt xộc lên mũi, thật là dư vị vô cùng, toàn thân cũng bắt đầu sáng rực lên.
Đây chính là bảo dược tuyệt thế, do thần hầu thu thập mấy chục loại linh dược lại rồi lên men, mỗi một giọt giá trị không sao tính nổi, làm cho những vương hầu đại tướng đều cam nguyện thành kẻ nát rượu.
Nhóc Tỳ chưa bao giờ uống rượu, thế nhưng hiện tại lại có cảm giác say mê, vừa ăn thịt Đại Bằng, gặm miếng cánh chim, một bên nhấm nháp ly rượu, nó cảm thấy chóng mặt, thân thể và tinh thần buông lỏng hoàn toàn, giống như nó đang phiêu, quên hết thảy ân oán tình cừu.
"Rượu ngon ơi rượu ngon."
Những người khác nhịn không được nữa, rượu Hầu Nhi trong truyền thuyết này chỉ có thể nghĩ chứ không thể cầu, thà rằng không ăn thịt Đại Bằng thế nhưng không thể nào bỏ qua loại rượu thần này, tất cả đều nâng ly cụng mừng.
Một Phong Ấn giả có vẻ hơi nóng vội, uống ực một ly, chưa tận hưởng hương vị hiếm có lại nâng ly uống thêm lần nữa, uống liền hai ly thì say mèm, ngã lăn quay xuống thảm không biết trời trăng mây gió gì nữa, phát ra những tiếng ngáy khò khò.