Cây đào tiên không cao lắm, lấp lánh ánh bạc, thân cành uốn lượn như Cầu Long co mình ngủ đông, ở trên cây có kết hai quả đào trắng bạc pha lẫn một ít vàng nhạt, mùi thơm nứt mũi.
Nhóc Tỳ không ngừng chạy trốn, trên đường đi nước miếng không ngừng ứa ra, thiếu chút nữa đã nhịn không được cắn một miếng rồi, quả đào này hương rất thơm, trên thân cây tràn ngập ánh sáng bạc bao phủ lấy nó.
Mặc dù đã thành công thế nhưng nó lại không dám buông lỏng, đây chính là công lao của chiếc kén, khiến người ta rất không yên lòng nên nó phải nghiêm túc đề phòng.
Nó thu cây đào tiên vào trong túi Càn Khôn rồi lấy ra chiếc kén ôm chặc trong lòng, sợ tên này ở trong đó đứng ngồi không yên rồi chén sạch sẽ những linh dược mà nó tìm kiếm được thì quả là tai họa lớn.
"Ngươi muốn làm cái gì hả?" Chiếc kén run run, cảm thấy không ổn, vì Nhóc Tỳ nhanh nhẹn đặt thanh kiếm gãy lên trên bề mặt của nó, lúc nào cũng có thể chặt đôi ra.
"Ngươi là sinh linh?" Nhóc Tỳ nghi vấn, nó cũng không lo lắng gì, bởi vì sinh vật ở bên trong chiếc kén đang rất suy yếu, trung khí không đủ.
Hồi nãy có thể đạt được cây đào bạc chủ yếu do tên sinh linh ở trong chiếc kén này biết được trong tịnh thổ có một trận pháp cổ xưa, nó cố gắng kích hoạt trận pháp làm nơi đó nổ tung mới thành công thu được một cây đào tiên.
Nửa canh giờ sau, mấy người Hỏa Linh Nhi ngồi trên da Hư Không thú chạy tới thì thấy được tên nhóc hung tàn đang đặt chiếc kén lớn lên trên một đống lửa, chuẩn bị nướng chín, trong đó còn phóng thêm mấy luồng lôi điện nữa.
Đại Hồng Điểu hấp tấp chạy tới, nói: "Một chiếc kén to như thế, mà còn phát sáng nữa chứ, là món ăn ta thích nhất!"
Nó thuộc loài chim nên rất thích những con côn trùng rắn rết, không nói hai lời, vừa đi vừa phóng ra ngọn lửa màu đỏ thẩm, nó rất tự giác về công việc nướng món ăn này, nuốt nước miếng ừng ực.
Thanh âm từ trong chiếc kén thảm thiết truyền ra, nói: "Đừng nướng ta, sắp khét rồi đấy, nếu cứ tiếp tục thì lão phu chỉ còn cách liều mạng với các ngươi!"
Mọi người hai mắt nhìn nhau, không hiểu cho lắm, thanh âm truyền từ trong kén ra rõ ràng đang còn non nớt, thế nhưng giọng điệu khi nói chuyện sao lại như vậy, đang làm ra vẻ hay sao?
"Đây nhất định là một con Thái Cổ di chủng, ông đây vận khí quá tốt, tự nhiên lại có lộc ăn rồi." Đại Hồng Điểu ngồi chồm hỗm xuống, vận thêm sức thay Nhóc Tỳ nướng chiếc kén lớn này.
"Con chim ngốc, lão phu chính là Thần linh, ngươi dám bất kính với ta, còn không mau mau quỳ lạy?" Âm thanh gào thét truyền ra từ bên trong chiếc kén thần, nhưng vẫn lúng ba lúng búng như trẻ con ngậm sữa.
"Cái con côn trùng nhà ngươi sắp chết đến nơi rồi mà còn hù dọa ông đây, nướng chết ngươi luôn!" Đại Hồng Điểu căm tức, há miệng phun ra ánh sáng đỏ nhạt, biến những hòn đá trên mặt đất thành nham thạch nóng chảy.
"Đây là cái gì?" Sư Tử chín đầu hỏi.
Nhóc Tỳ vò đầu, thăm hỏi đủ mọi cách kết quả chiếc kén này rất ngang bướng, cơ bản không thèm nói gì, ngược lại còn cậy già lên mặt, muốn moi thông tin từ trong miệng nó cho nên nó mới châm lửa nướng cho đỡ tức.
Từ trong chiếc kén âm thanh truyền ra: "Lão phu n**t t*nh hoa từ trên chín tầng trời, nạp tiên tinh từ dưới mười tầng đất, trường tồn cùng thế gian, vạn kiếp bất hủ, siêu thoát nhân gian. Các ngươi quấy nhiễu việc thanh tu của ta, đến tột cùng là vì cái gì hả?"