Ngọn núi từ phía trên linh hồ rơi xuống, tất cả mọi người kinh hãi, đây là ai mà mạnh mẽ đến vậy? Cùng một lúc muốn đè chết mọi người!
Mọi người phân tâm đối kháng lại, nếu bị ngọn núi này đè xuống bọn hắn có lẽ sẽ không có việc gì, thế nhưng mấy cây đào tiên màu bạc kia nhất định sẽ bị hủy diệt.
Rất nhiều bảo thuật xông thẳng lên trời cao, phù văn lấp lánh, ngăn chặn ngọn núi lại, những tảng đá bay tứ tung, cát bụi mù mịt, cả bầu trời nơi đây trở nên đen tối, rất nhiều tảng đá bay tới linh hồ.
Thừa dịp đang rối loạn, Nhóc Tỳ thu ấu thần vào trong túi Càn Khôn, rồi nó biến thành một luồng ánh sáng quỷ dị vọt tới gần đó, thừa lúc cát đá mù mịt mà ra tay, mở ra túi Càn Khôn, muốn thu toàn bộ bốn gốc đào tiên màu bạc này.
Bảo thuật quyết đấu, tia sáng chói lọi, nơi đây trở nên náo loạn.
Mấy gốc cây nhỏ bị nhổ lên, trong đó Thạch Nghị và thiếu nữ áo tím dùng phù văn để nhổ, thế nhưng túi Càn Khôn của Nhóc Tỳ càng bá đạo hơn, hấp thu vạn vật.
Một mảnh hỗn loạn, các loại ánh sáng bay vùn vụt.
"Rống..."
Một con sói già xuất hiện rống lên một tiếng, mặc dù chỉ dài hơn một mét, người gầy như que củi, trông ốm yếu gần đất xa trời thế nhưng lại vô cùng mạnh mẽ và đáng sợ.
"Phốc" một tiếng, cặp móng vuốt của nó xé rách thân thể của một sinh linh thuần huyết.
Theo như lời nói của Thần Hầu vương, một lão bất tử đã xuất hiện, tham gia vào cuộc tranh đoạt thánh dược, thực lực sâu không lường được, nó há cái miệng đỏ như chậu máu, quấy nhiễu cả hư không.
Nhóc Tỳ kinh hãi, nhíu mày, tranh đoạt đã thất bại, không cách nào thu mấy cây đào tiên vào trong túi Càn Không được, con sói già này âm thầm xuất hiện lại vào đúng lúc quan trọng nữa chứ.
Thế nhưng con sói già cũng không có thành công, cũng có một vài sinh linh khác đang âm thầm theo dõi, một con Hỉ Thước xuất hiện, mặc dù chỉ là loài bình thường thế nhưng thực lực lại rất kinh người, nó nhanh chóng biến lớn, giống như là một con Côn Bằng bay vụt trên bầu trời xanh, cặp móng vuốt bén nhọn quấy nhiễu cả thiên địa, đẩy lui sói già, như muốn chụp lấy mấy gốc thánh dược bay đi.
Chỗ này càng trở nên lộn xộn, những sinh vật ngang tàng vốn đang ẩn nấp không ngừng xuất hiện, những 'Lão bất tử' của ngày xưa càng không thiếu.
Thần Hầu vương thét dài một tiếng, đang ở phía xa quyết đấu với cường địch nhưng vẫn chú ý đến nơi đây, phù văn bốc lên hừng hực, ven linh hồ những màng hào quang vọt lên đầy trời.
"Muốn đoạt bảo dược của ta, vậy thì một mẻ hốt sạch các ngươi, ta đã chờ lâu lắm rồi!"
Tiếng rống đầy giận dữ. Chốn bồng lai xuất hiện những ký hiệu thần bí sáng lóng lánh, tạo thành đại trận Phong Thiên khóa chặt nơi đây lại, hơn nữa mặt đất bị cố định, không một ai có thể rung chuyển được bốn gốc đào tiên.
Đại trận hiện ra, Hầu vương đã sớm có chuẩn bị, một mực yên lặng chờ mấy lão già này xuất hiện rồi hốt gọn bọn chúng cùng với sinh linh thuần huyết.
"Pháp trận lợi hại thiệt!" Mọi người lắp bắp kinh hãi.
"Tên khỉ nhà ngươi quá tự phụ, ngươi cho rằng mình là chúa tể cả Bách Đoạn sơn hay sao, ngông cuồng như thế ắt chịu diệt vong!"
"Cũng nên tính toán lại nợ cũ rồi, tên khỉ nhà ngươi nạp mạng đi!"
Có vài sinh linh sống rất lâu năm lên tiếng, giọng đầy sát ý.
"Chỉ là bại tướng dưới tay ta mà thôi, đến bao nhiêu giết bấy nhiêu!" Thần Hầu vương nói.
'Ầm' một tiếng vang lên, nó né qua công kích của Kim Sí Đại Bằng cùng Khổng Tước, đánh bay Hắc Hống, đánh lui Thứ Thú màu bạc, trở lại bên trong tịnh thổ, đánh thẳng tới chỗ những lão Vương này.