Trong hốc cây toàn là rượu, óng ánh sống động giống như là hổ phách, hương thơm làm đắm say lòng người, Nhóc Tỳ chìm ngập trong hạnh phúc, cái mặt núc ních hồng hào, hai mắt híp lại như trăng lưỡi liềm, chuyện này thật là một bất ngờ khiến người kinh ngạc và vui mừng.
Đây không phải là một loại rượu thông thường, mà mem rượu được lấy từ các loại linh dược, giá trị không tính được, chỉ cần đưa ra bên ngoài một ly cũng đủ khiến cho rất nhiều người mẻ đầu sứt trán đi tranh giành.
Ngoài ra còn kết hợp cả đào tiên màu bạc kia nữa, chỉ cần hơi động não chút là đã thấy kinh người rồi, ngay cả cường giả trong những môn phái mạnh mẽ nhất cũng thèm đến đỏ mắt.
Nhóc Tỳ tiếp tục hớp một ngụm nhỏ nữa, hương thơm đó lại sộc lên làm cho khuôn mặt nhỏ nhắn của nó càng thêm đỏ bừng, cả người choáng váng, say mê vô cùng, hào quang từ mũi miệng không ngừng bốc lên, tất cả đều là thần hi tinh thuần nhất.
"Tranh thủ thời gian thu lại, nếu không lại phát sinh thêm vấn đề gì nữa thì gay."
Thân thể của nó rất mạnh mẽ nên rất nhanh đã luyện hóa xong một ngụm nhỏ rượu Hầu Nhi này, nhanh chóng tỉnh táo rồi dùng thanh kiếm gãy khoét một lỗ thật lớn nơi hốc cây, phong kín rượu ở trong lại, sau đó hai tay dùng sức nhổ cả gốc đại thụ này lên rồi cho luôn vào trong túi Càn Khôn.
Đây tuyệt đối là chí bảo, đã có được rượu Hầu Nhi thì cho dù không chiếm được thánh dược tiên đào đi nữa thì cũng chẳng có gì tiếc nuối cả!
Đứng phía sau, Đại Hồng Điểu nước miếng chảy ròng ròng, đây giống như đang nằm mơ vậy, một loại rượu được lên men toàn bằng linh dược cứ như vậy tìm được, nó hận là không thể ngay lập tức nhào tới uống cho đã miệng.
Sư Tử chín đầu, chim Loan năm màu, Hỏa Nha đều khiếp sợ, loại rượu quý này đã truyền lưu ở hậu thế, thế nhưng đã có bao nhiêu người được nếm thử? Những tên lão già kh*ng b* kia nếu uống được một ly nhỏ thì chắc chắn sẽ vui mừng như trẻ nhỏ, tự hào và vẻ vang.
Ngay cả Hỏa Linh Nhi cũng ngẩn ngơ, nàng chính là con gái của Nhân Hoàng nên kiến thức rất rộng rãi, nàng cũng đã uống qua rượu Hầu Nhi, thế nhưng có đến cả hốc cây, hơn nữa phẩm chất rượu Hầu Nhi này lại có một không hai, đây chính là lần đầu tiên nàng tận mắt nhìn thấy.
Về phần mấy vị Phong Ấn giả già cả đứng bên cạnh nàng thì sớm đã chết sững, cảm xúc dâng trào, họ cho rằng mình đang nằm mơ.
"Tiểu Hôi Hôi, còn có rượu thần nữa không vậy?" Hai mắt Nhóc Tỳ sáng rực, cùng cả đám sinh linh kia chém giết lung tung bên linh hồ, còn không bằng đi tìm kiếm những của cải của đám khỉ này.
Mắt to của ấu thần giống y như bảo thạch đen, vô cùng lanh lợi, cái mũi xinh xinh khịt khịt, cẩn thận đánh hơi tìm tòi.
Bên trong dãy núi, con thủ lĩnh thần hầu cũng không biết những chuyện đang xảy ra ở nơi đây. Nhóc Tỳ dùng túi Càn Khôn hút sạch mọi vật, ngăn cản khí tức lan ra xung quanh để mọi người không thể phát hiện được những điểm bất thường nơi đây.
Thần Hầu vương một mình đại chiến với cả đám vương giả, hết hợp rồi lại tan, lớp lông màu vàng phát ra những tiếng ầm vang y hệt kim loại, đao thương bất nhập, thủy hỏa bất xâm, không thèm để ý đến những công kích của đám vương giả kia.
Kim Sí Đại Bằng, Khổng Tước năm màu, Hắc Hống, Mãng Ngưu, cổ thụ Thiết Huyết đồng thời điều khiển bảo cụ bay múa lượn lờ, phù văn đầy trời, dời núi lấp biển, thần uy chấn thế, thế nhưng vẫn không thể nào bắt được tên khỉ kia.