"Các ngươi không sao chứ?" Nhóc Tỳ lo lắng, ngay cả nó cũng gặp nạn đến mấy lần, thiếu chút nữa thì bị cổ thụ Thiết Huyết g**t ch*t, vậy mà mấy tên này lại khá nhàn nhã.
Nhất là Đại Hồng Điểu, một chiếc cánh sử dụng như là cánh tay của con người, cầm chặt một cái đùi cừu nướng vừa ăn vừa lắc lư, miệng dính đầy dầu mỡ.
"Sao lại thảm hại như vậy, ngươi mà cũng để cho người khác đánh?" Đại Hồng Điểu hỏi.
"Keng!"
Nhóc Tỳ tháo Đả Thần Thạch xuống rồi nện cho Đại Hồng Điểu một phát, nhưng kết quả lại khiến cho ngoan thạch rống to, lăn qua lăn lại ở dưới mặt đất.
Đại Hồng Điểu há hốc miệng, vốn nó vẫn còn đang nhe răng trợn mắt sợ hãi thế nhưng khi nhìn thấy bộ dạng của tảng đá kia thì không nhịn được hoài nghi, chẳng lẽ cái đầu của mình lại cứng đến như vậy?
Thế nhưng, nó thấy tảng đá này vẫn óng ánh mượt mà không tổn thương gì, hơn nữa còn sờ sờ lên cái đầu mình, giơ chân múa cẳng, nói: "Ngươi gào rú cái nỗi gì?!" Bạn đang đọc chuyện tại https://webtruyenchu.com
"Ta đau quá, chắc vỡ vụn rồi, sao đầu ngươi lại cứng thế hả, làm bằng sắt à?" Ngoan thạch kêu lên.
Đại Hồng Điểu nuối vội đùi cừu nướng rồi nhảy dựng đứng lên, dùng sức giẫm thật mạnh xuống, nói: "Cái tảng đá đã thành tinh này, sủa gì đấy hả, ta đập nát ngươi bây giờ."
"Đừng tức giận, nó đánh mấy tên Li Long, Chư Kiền, hung thú Thái Cổ đầu sưng vù, ngươi giẫm không nát được nó đâu." Nhóc Tỳ nhắc nhở.
"Tên tảng đá chết tệt này!"
Một nhóm người hiếu kỳ đến hỏi han chuyện gì xảy xa, Nhóc Tỳ miêu tả sơ lượt làm cho bọn họ trợn mắt há hốc miệng.
"Đúng rồi, các ngươi trốn ở đâu ra thế hả, ta thấy các ngươi từ trong không trung chạy đến đây, hai ngày nay có bị mấy tên dân bản đị săn giết không?"
"Ban đầu thì rất nguy hiểm, thế nhưng chúng ta có dị bảo nên dễ dàng tránh được đại kiếp nạn này." Nói đến hành trình hai ngày vừa qua, biểu lộ của bọn hắn rất đặc sắc.
Mới đầu, bọn hắn đi tìm linh dược khắp nơi, do cả đám di chủng đi chung một chỗ không có ai dám trêu chọc nên sự đề phòng của bọn hắn có hơi buông lỏng. Thế rồi thú triều lại bộc phát, mấy tên dân bản địa bắt đầu triển khai hành động săn lùng giết chóc rất ác liệt, khắp tiểu thế giới biến thành màu máu.
Đầu tiên, bọn hắn cũng có gặp một vài lần suýt uy h**p đến tính mạng, bởi vì nơi đó có Kim Sí Bằng Điểu, có Khổng Tước năm màu, có Ngân Vũ Cầm Vương. Còn có một bầy khỉ vàng vô cùng kh*ng b* nữa.
"Rất hên là chim Loan huynh của cải phong phú, sở hữu một chiếc thuyền Xuyên Vân, được tế luyện từ bảo cốt năm màu, dùng tốc độ cực nhanh trốn thoát khỏi sự đuổi giết của đám Cầm vương và Thú vương kia."
Chim Loan năm màu đến từ một gia tộc vô cùng cổ xưa, vốn là chim thần thuần huyết thế nhưng về sau phát sinh một vài biến cố nên huyết mạch trở nên mỏng manh, nhưng nội tình ở trong tộc vẫn còn lưu giữ.
"Đương nhiên, cũng may là có tấm thảm thần của công chúa Hỏa quốc, tàng hình trong hư không nên không một ai có thể phát hiện ra được."
Đây chính là một tấm da của Hư Không thú thời Thượng Cổ, có được thần thông phi phàm, sau khi luyện thành bảo cụ thì có thể ẩn tàng vào trong thiên địa, không bị người khác phát hiện.
Nhóc Tỳ hiếu kỳ, nhanh chóng nhảy lên tấm thảm thần cực lớn kia thì thấy có mấy mâm bạch ngọc, ở bên trên có thịt nướng, có trái cây chín mọng. Những tên này biết hưởng thụ thiệt!
Nó buồn cười, hao tâm tổn trí đánh đánh giết giết để tới được nơi này, sợ bọn chúng gặp phải chuyện gì không hay, thiếu chút nữa thì đã vứt đi cái mạng nhỏ này, vậy mà đám người này lại cười nói vui vẻ, ăn uống no say.