Nhóc Tỳ chạy trốn nhanh như điện xẹt, cầm cái kén đang phát sáng hết trèo đèo rồi lại lội suối, tốc độ vô cùng nhanh, nó cho rằng những vật đã lọt vào trong mắt xanh của thiếu nữ áo tím thì tuyệt đối không tầm thường, trộm lấy rồi tính sau.
"Tên tiểu tặc đáng ghét!" Tay áo của thiếu nữ áo tím bồng bềnh, phất phơ giữa không trung, y như tiên t* c*ng Quảng Hàn* đến thế gian, vẻ xuất trần và thánh khiết nàng không gì miêu tả nổi, nàng ở phía sau truy sát không thôi.
(*): Nơi ở của Hằng Nga trên mặt trăng theo truyền thuyết của Trung Quốc và các nước bị ảnh hưởng bởi nền văn hóa TQ.
Nàng thật sự tức giận, thằng nhóc đáng ghét này thật là thiếu đạo đức, thế mà lại dám đánh lén nàng, đay là loại chiến pháp linh tinh gì chứ? Vật lộn thì cũng đành, vậy mà còn cắn tai nàng.
Nhóc Tỳ giả điên không để ý, chỉ là oán thầm, ai biểu đối phương tính kế nó, đây chỉ là một cuộc kịch chiến bình thường, ngay cả cát đá sỏi nó đều đã nến thử qua huống hồ chỉ là cái lỗ tai hung thú!
Hết quẹo bên này ngoặt bên kia, cứ thế chạy thục mạng trong dãy núi rậm rạp này, thỉnh thoảng còn quay đầu kêu la vài câu, nói: "Ngươi quá hung tàn, sao lại không buông tha mà cứ bám lấy ta thế?"
Thiếu nữ áo tím tức giận đến cực điểm, tên tiểu tặc mất dạy này, lại dám hỏi ngược nàng như thế? Đánh lén, vật lộn, cắn tai, hơn nữa còn đoạt lấy bảo cụ rồi ôm chặt lấy cái kén phát sáng bỏ chạy.
"Tên tiểu tặc chết tiệt, đã không biết đó là vật gì mà cũng dám đi ăn cướp, không thấy xấu hổ hả!" Nàng cắn răng nói. Bạn đang đọc chuyện tại https://webtruyenchu.com
Nhóc Tỳ để ngoài tai những lời này, cứ lấy đi rồi tính tiếp.
Cuối cùng, bỏ chạy hơn nửa canh giờ nó cũng đã cắt đuôi được thiếu nữ áo tím, dù sao cũng chỉ có một người đuổi theo nó, chứ không phải cả đám chim thần biết bay vây kín.
"Ngươi thật hung tàn, lại dám cắn vành tai cướp đi chiếc bông tai của nàng, còn ta thì chỉ có cắn một miếng trên cổ tay nàng à." Đả Thần Thạch tiếc nuối, thu nhỏ lại lắc lư trên sợi tóc của Nhóc Tỳ.
"Ngươi không có một trái tim vô địch!" Nhóc Tỳ lên tiếng nói.
"Ta nhổ vào!" Ngoan thạch bĩu môi, cắn tai cũng được cho là trái tim vô địch? Nó cảm thấy mình không vô sỉ bằng Nhóc Tỳ.
"Đúng là đồ tốt" Nhóc Tỳ sờ sờ chiếc bông tai chỉ to bằng quả trứng chim bồ câu, to tròn sáng bóng phát ra màu tím, khí lành lượn lờ xung quanh.
"Để ta xem khối đá này là cái gì?" Đả Thần Thạch nhìn về phía trước, rõ ràng có ý định ăn tươi nuốt sóng khối đá này.
"Đây không phải là khối đá mà là một hạt châu, ngươi đừng có lộn xộn nếu không ta nhét ngươi vào trong tiểu tháp đấy." Nhóc Tỳ cảnh cáo.
Bảo châu to bằng đốt ngón tay, rất nhiều màu sắc xoay chuyển xung quanh, chỉ cần hơi thúc dục một chút thì trên bề mặt liền xuất hiện những phù văn tạo thành một màng ánh sáng bảo vệ bản thân, với lại nó cũng có thể phát ra kiếm khí, thần diệu vô cùng.
"Chỉ đơn giản là một món đồ trang sức mà lại có thần uy kinh khủng như vậy!" Nhóc Tỳ ngạc nhiên, bảo cụ này vô cùng đặc biệt, là một vật hiếm thấy.
Chiếc bông tai này rất đẹp nhưng nó không thể nào quấn lên sợi tóc của mình được, cuối cùng đành phải tế luyện sợi dây xích màu vàng kia, kéo dài nó ra rồi quấn quanh trên cổ tay, lúc nguy hiểm cũng là một vật đại sát khí.
"Hả, không đúng!" Nhóc Tỳ căng thẳng, nó cảm ứng được một tia sát cơ đang cố gắng ẩn nấp.