Rừng cây rậm rạp, núi lớn hùng vĩ, linh khí vô cùng nồng đậm, nơi đây có rất nhiều thác nước suối nhỏ, nơi ven đường Nhóc Tỳ đào được mấy gốc bảo dược, tiện tay ném luôn vào trong túi Càn Khôn.
"Chắc là tời nơi rồi!"
Đúng lúc này, nó cảm ứng được một dòng khí tức rất đặc biệt, nơi đây không có bất kỳ sinh linh nào, thậm chí con sâu cái kiến cũng chẳng thấy, vô cùng yên lặng, không có một con hung thú nào dám lảng vảng xung quanh, thế nhưng linh khí lại sôi trào, hào quang lấp lánh.
Toàn bộ đều bắt nguồn từ một ngọn Linh sơn rất lớn ở đằng trước kia, nó rất cao lớn, trên bề mặt còn có những sinh linh sinh sống, cộng thêm rất nhiều bảo dược hiếm thấy, hương thơm nức mũi.
Thiếu nữ áo tím rất cẩn thận, giống như một con rồng đang uốn lượn, vặn vẹo vòng eo thon của mình từ từ mem theo vách đá dựng đứng đi lên trên.
"Cả ngọn núi đều có cấm chế, nàng phá vỡ từng cái mà không gây ra bất cứ tiếng động nào, trình độ phù văn quả nhiên kinh khủng!" Nhóc Tỳ theo dõi ở phía sau.
Lúc leo lên, nó gần như giật mình, vì ven đường có những cấm chế rất mạnh mẽ và lợi hại, nếu cho một người bình thường mấy tháng thời gian cũng chưa chắc đã phá giải được, thế nhưng thiếu nữ áo tím này chỉ trong chốc lát là phá được.
Vừa du ngoạn ngọn núi vừa cẩn thận theo dõi, nơi này có một cái đầm nước lạnh bốc lên những làn khí lạnh thấu xương, màu nước đen như mực.
Kiểu đầm như thế này rất phù hợp cho giao thú sinh sống, bên cạnh đầm nước còn sinh trưởng mấy gốc linh dược, đây chính là Hắc Giao thảo, toàn thân đen bóng loáng, tỏa ra mùi thơm ngát.
Như vậy chứng tỏ trong đầm nước lạnh này trước kia đã từng có giao thú mạnh mẽ sinh sống, hơn nữa không chỉ là một con, nếu không thì sao lại sinh ra nhiều giao khí đậm đặc như thế, rồi thai nghén ra được bốn cây linh dược hiếm thấy nữa.
"Thần thú đã chạy đi đâu rồi?" Nhóc Tỳ nghi vấn, ẩn trốn ở sau một tảng đá lớn dõi mắt về phía trước. Ngoài đầm nước lạnh kia ra thì trên núi không còn bất cứ thứ gì khác nữa, chỉ có rất nhiều tảng đá lớn lởm chởm tạo nên một rừng đá.
Rất nhanh sau đó nó nghe được một vài động tĩnh, thiếu nữ áo tím lặng yên di chuyển vào trong rừng đá thì phát hiện thấy một cái hang động ở phía trước, phát ra bảo huy rực rỡ.
"Sao lại có cả đống giao cốt thế này?" Nhóc Tỳ giật mình, sau khi tiến vào trong rừng đá thì nó thấy mấy khối xương trắng bóc của giao thú.
Đây không chỉ có một hai con, lớn nhỏ cộng lại hết cũng phải đến hai mươi con, quả thật kinh khủng, giao thú chính là hậu duệ của hung giao Thái Cổ lưu lại, cho dù huyết mạch không được tinh khiết cho lắm nhưng chung quy vẫn rất mạnh mẽ, vậy mà lại có sinh linh xem chúng như là thức ăn của mình.
Nhóc Tỳ căng thẳng, quay đầu nhìn lại phía đầm nước lạnh thì lập tức hiểu nguyên nhân. Chuyện này là do có người cố ý đào ra đầm nước, chính là để nuôi dưỡng giao thú.
"Sinh linh có sức mạnh cỡ nào thì mới có thể làm ra những thứ này?" Chuyện này khiến cho nó sợ hãi, như thế này không phải quá xa xỉ cùng đáng sợ hay sao.
"Tên ham ăn gặp được đối thủ rồi a?" Ngoan Thạch nhỏ giọng nói.
"Chuyện này không thể so sánh được." Nhóc tỳ lắc đầu, nếu như lần này không có thiên tài tụ tập, đến nơi này để thí luyện thì nó biết đi đâu để bắt di chủng đây? Ngày thường rất khó gặp.
Mà bình thường những sinh linh này đều xem giao thú như là thức ăn, chuyện này quá dọa người!