Bách Đoạn sơn là một nơi rất nguy hiểm, tỉ lệ tử vong cao, đã từng có người thống kê, nếu có bốn phần mười số thiên tài tiến vào đây có thể sống sót trở về thì đã là tốt lắm rồi, nhưng trên thực tế, có thời kỳ đáng sợ nhất là người còn sống sót trở ra chưa tới một phần mười!
Đây là nơi bảo địa, cũng là một vùng ma thổ nhuộm đầy máu, kỳ ngộ và tử vong đan xen với nhau, muốn có thu hoạch thì phải dùng tính mạng làm thẻ bài mà đặt cược.
Bách Đoạn sơn trở nên hỗn loạn, rất nhiều hung thú, ác điểu, còn có cả những sinh vật lâu đời hình người rất dữ tợn từ khắp nơi chạy ra, giống như thoát ra từ trong địa ngục, miệng lớn như chậu máu há rộng, xông thẳng về phía mọi người.
"A..."
Chỉ trong nháy mắt, khắp nơi vang lên những tiếng thảm thiết, các loại cổ thú xuất hiện trên những dãy núi quét sạch thiên tài các tộc, tất cả đều là những lão quái sống lâu năm nên rất mạnh mẽ.
Một tiếng rống to như tiếng sấm nổ truyền tới, khắp nơi rung chuyển, cát bay đá chạy, một con Hắc Hống từ trong núi chạy ra ngoài, mặc dù không thuần huyết nhưng thân thể to lớn rất dọa người, lúc chạy trốn thì cuồng phong gào thét, đất rung núi chuyển.
Nó há cái miệng lớn dính đầy máu tươi nuốt chửng một tên Ngân Huyết cự nhân, rồi đập mạnh móng vuốt khổng lồ của mình xuống khiến cho ba tên thiên tài khác nổ tung, những dòng máu tươi nhanh chóng chảy vào trong miệng nó.
"Giết nó!"
Cường giả các tộc hô hào, hò hét chống lại.
Con ngươi của nó lạnh như băng, b*n r* một màng hào quang rực rỡ làm nổ tung cả vùng đất phía trước, máu thịt lẫn lộn, tay chân bay tứ tung, không người nào có thể chống lại được.
Hắc Hống há miệng ra lập tức nuốt gọn hơn mười tên thiên tài, quả thực nó giống như một Tu La vương, hung mãnh vô địch.
Ở thời đại Thái Cổ, khi chư thần giáng lâm, Chân Hống là nhân vật vô địch, hàng vạn sinh linh nhìn thấy đều phải tránh lui, g**t ch*t thần linh cũng là chuyện không đáng ngạc nhiên.
Mặc dù chỉ là đời sau của Chân Hống, huyết mạch không tinh khiết, thế nhưng lại rất đáng sợ, bọn nó chỉ dựa vào những truyền thừa huyết mạch hỗn tạp thì cũng có thể tu luyện đễn cảnh giới rất cao thâm, có khả năng trấn giết tứ phương.
Hắc Hống ở trước mặt này chính là lời giải thích tốt nhất, một đường đại khai sát giới, nuốt chửng mấy chục đến trăm tên cường giả, như là cối xay nghiền ép hoàn toàn, khó lòng gặp được đối thủ.
Tất nhiên, chuyện này cũng liên quan đến ngày tháng tu hành lâu dài của nó, khổ tu năm tháng dài đằng đẵng nên nó rất ức chế, nó muốn tìm một sinh linh thuần huyết mạnh mẽ nhất ăn tươi nuốt sống hi vọng có thể giúp bản thân tiến giai, hỗ trợ cho con đường tiến hóa của chính mình.
Thiên tài của các tộc không thể oán trách được, một khi đã lựa chọn tiến vào Bách Đoạn sơn thì phải chuẩn bị tinh thần cho tình huống này, muốn có cơ duyên thì yêu cầu phải đặt cược tính mạng mình, thời gian tu hành ngắn thì không thể trách móc được ai.
"Gào..."
Hắc Hống gào thét, một đường máu tanh thẳng tiến đến nơi nhiều thiên tài nhất.
Rất nhiều ác điểu, dị thú mạnh mẽ thoát ra từ nơi phong ấn càn quét khắp nơi, máu me tràn đầy ven đường, bọn chúng liên tục đảo mắt tìm kiếm những sinh linh mạnh mẽ làm thức ăn.
Ban đầu nơi đây chính là vùng đất tràn đầy bảo vật, những thiên tài các tộc tiến vào để đào linh dược, tìm bảo cụ, kiếm di thiên* của chư thánh, đạt được những cơ duyên nghịch thiên. Nhưng mà giờ phút này hoàn toàn đảo lộn, từ một nơi tịnh thổ hòa bình tốt lành lại biến thành một vùng địa ngục giết chóc khắp nơi, bọn họ trở thành thức ăn của những sinh linh bản địa nơi đây.
(*): Thơ văn của người trước để lại.
Tất cả các lão quái sinh sống nhiều năm ở Phân Bảo Nhai, Bách Thảo Viên, cấm khu Thiên Cốt... phải đến bảy tám khu đáng sợ nhất, đồng loạt lao ra ngoài muốn tìm cho bằng được hậu đại của chim thần Thái Cổ và hung thú thuần huyết.
"Vù vù..."
Cuồng phong gào thét, một con Long Giác Sư vỗ mạnh về phía trước, một ngọn núi cao lớn lập tức sụp đổ, mạnh mẽ đến dọa người, khiến cho hơn mười tên thiên tài ngã nhào xuống dưới.
"Bụp!"
Nó há miệng, từng lưỡi dao bằng ánh sáng chói lọi bay múa ra ngoài chém đứt những tên thiên tài này thành từng đoạn, rồi những chiếc răng nanh trong miệng sáng rực lên, xuất hiện một vòng xoáy lớn hút hết máu huyết và những đoạn thi thể vào trong miệng.
Cuộc giết chóc đầy tàn nhẫn bắt đầu, đây chính là một mảnh thế giới đổ máu, khác hoàn toàn với trước đây, rất nhiều thiên tài kêu la, chạy trốn.
Bọn họ còn nhỏ tuổi, nếu như sau này lớn lên nhất định sẽ trở thành những nhân vật danh chấn nhất phương, nhưng bây giờ lại gặp phải kiếp nạn này, bị một đám lão quái đuổi giết, lên trời không đường, xuống đất không cửa.