"Thiếu niên này thực sự quá mạnh mẽ. Một nhân loại có có thể đạt đến mức này quả thật khó tưởng tượng nổi, hiếm thấy trên đời." Ngoan thạch nói nhỏ, nó ở trên sợi tóc của Nhóc Tỳ lóe hào quang lóng lánh.
Vẻ mặt Nhóc Tỳ trở nên ngưng trọng. Trình độ phù văn của Thạch Nghị cực kỳ kinh khủng, thâm sâu khó lường, rất khó đánh giá hiện giờ hắn rốt cuộc mạnh mẽ và đáng sợ đến nhường nào!
Thiên tài các tộc ở quanh đó đều thán phục, tuy họ tâm cao khí ngạo nhưng đối mặt với kẻ tài hoa ngút trời kia lại không thể không cúi đầu, chênh lệch quá lớn.
"Lần thứ năm đánh bại Liệt Thiên Ma Điệp, không biết nó có khuất phục hay không?"
"Ông!"
Hư không kịch chiến, sọc trên người bướm ma sáng rực, nó khẽ rung cánh, ngay lập tức bay ra ngoài xa mấy trăm trượng. Nó xé rách một ngọn núi thấp và xuyên qua giữa núi.
Mọi người hít một hơi lạnh. Con thần trùng này quá mạnh mẽ, chỉ rung cánh mà hào quang dâng tận trời. Nếu không có Thạch Nghị ở đây liệu ai dám tranh phong?
Bướm ma rơi xuống một ngọn núi, toàn thân nó phát quang giống như đang điều tức, sau đó dẫn phát thiên địa cộng minh khiến tinh khí vô tận điên cuồng tuôn về phía nó, khiến nó trông như đang bùng cháy.
Cuối cùng bướm ma vỗ cánh bay tới lần nữa, hai cánh lóe lên, sấm sét không ngớt, tia điện xoèn xoẹt. Nơi đây mây mù cuồn cuộn, ánh sáng rực rỡ lóa mắt.
"Nó lại định phát động công kích, trong một ngày liên tục khiêu chiến, định tiến hành đánh một trận cuối cùng sao?"
Hậu đại của ma thần thời Thái Cổ nổi giận định tiến hành quyết chiến sau cùng. Một mực thất bại thảm hại làm nó không cam lòng, lần này dốc hết sức lực, vận dụng tất cả thần lực.
Toàn thân bướm ma phát quang, thân thể rực rỡ. Cánh của nó như hai thanh tiên kiếm vậy, đan chéo nhằm phía Thạch Nghị!
"Ầm!"
Tiếng sấm sét làm người dù ở rất xa vẫn cảm thấy đinh tai nhức óc, ánh chớp như biển sao điên cuồng đập tới, vô số tia chớp rực sáng khiếp người bay múa.
Bảo thuật của bướm ma thật kinh người khiến người xem cuộc chiến sững sờ nhìn trân trối, tất cả đều dựng tóc gáy.
Thạch Nghị đứng ở nơi đó như một vị thần, quang huy bao phủ, mái tóc tung bay. Đôi mắt lóe hào quang lập lòe khiến người hoảng sợ, hắn đứng đó như một thiên thần hạ giới.
Hắn không làm động tác thừa, chỉ giơ tay phải chỉ lên trời. Thời khắc này cả người hắn hơi nước mù mịt và hào quang hòa cùng một chỗ, điên cuồng tăng vọt cuốn cả đất trời.
"Ầm ầm!"
Cùng lúc đó trên đầu hắn có mây đen che phủ, tiếng sấm kinh hoàng, tia chớp to lớn xuất hiện bay múa mà đến.
"Hắn cũng vận dụng bảo thuật lôi điện, thật mạnh mẽ!"
Mọi người giật mình nhưng cuối cùng cũng bình tĩnh trở lại. Loại bảo thuật này trước đây Thạch Nghị từng thi triển, đến giờ vẫn không thấy hắn thi triển loại bảo thuật thứ sáu, nếu vậy quá kinh người!
"Đây là bảo thuật của Vũ tộc, là thần thông trấn giáo của gia tộc mẫu thân hắn!"
Thạch Nghị lấy tia chớp chống lại sấm sét. Loại bảo thuật này vô cùng kinh khủng, giọt mưa như cánh hoa lóng lánh bay múa đầy trời. Pháp tắc lôi điện cuồng bạo đến cực hạn.
"Bảo thuật trong tay hắn phát huy uy ra lực rõ ràng cường đại hơn nhiều so với Vũ tộc!"
Mọi người cảm thán. Thần nhân ngút trời quả nhiên ghê gớm, bất luận thần thông nào tới tay hắn uy lực sẽ tăng lên một khoảng lớn, làm cho người khó bề đuổi kịp.