Thoạt đầu Nhóc Tỳ ở ngoại vi Thần viên đã phát hiện nơi này tuy lớn nhưng không có chỗ ẩn thân, mấy sinh linh kia đều là cường giả thuần huyết, chúng sẽ hợp sức bao vây nó.
"Các ngươi thật tồi tệ, khó mà sống chung nổi!" Khuôn mặt nhỏ nhắn của nó tối sầm, nó phẫn uất nói rồi trốn ra ngoài Thần viên.
Đám cường giả Tất Phương, Li Long nghe vậy giận chỉ thiếu điều lệch mũi. Tiểu tử này nói tính cánh bọn nó có vấn đề mà hoàn toàn không thấy xấu hổ? Tiểu tặc chết tiệt, được tiện nghi còn khoe mã!
Chư Kiền lại càng tức. Nó mất hai miếng thịt, mắt đỏ lên. Nếu thật để cho tên kia kho tàu một miếng, nấu canh một miếng, nó chắc phải hộc máu.
Về phần thiếu nữ áo tím đã sớm hóa thành một vầng sáng, áo tím phấp phới được hào quang bao phủ như tiên nữ giáng trần, đuổi theo cực nhanh.
"Đừng đuổi nữa, ta không muốn vật lộn với ngươi!" Nhóc Tỳ quay đầu liếc mắt nói với nàng.
Thiếu nữ tóc tím rất nhạy cảm với cái từ "Vật lộn" này, nghe thấy thế hàm răng cắn môi xinh mọng đỏ. Nàng hận không thể bắt được thằng nhỏ đầu gấu, không lập tức g**t ch*t mà treo ngược nó lên đánh một trận tơi bời!
Nhóc Tỳ rất muốn hàng phục một con chim thần, hung thú, thế nhưng nó dù có nghịch thiên cũng khó mà đồng thời đối kháng vài sinh linh thuần huyết. Dù sao nó còn ít tuổi, thời gian tu hành quá ngắn.
Thời khắc này nó không khỏi k** r*n, chỉ ước gì được vay trước của ông trời ba năm.
Rốt cuộc nó một đường chạy như điên lao ra khỏi Bách Thảo viên, chạy ra khỏi vùng tịnh thổ đó.
Vừa mới ra khỏi, cả người nó lóe hào quang, khí lành xông loạn, đã có thể vận dụng sức mạnh của phù văn. Nhưng khi nhìn lại nó lập tức kinh hãi: mấy sinh linh kia còn kinh khủng hơn.
Nơi đó như có một ngọn tiếp một ngọn núi lửa phun trào, hào quang hừng hực bốc tận trời, chấn động ra những gợn sóng không gì sánh nổi, phù văn dày đặc khiến đất trời run sợ. Tất cả chúng đều giống như thần vậy.
Ánh mắt Nhóc Tỳ lóe sáng. Nó biết đó là điểm đặc thù khi mở được Động Thiên thứ chín, sau khi rời khỏi Thần viên là gặp xui xẻo rồi, lũ Thái Cổ chim thần hung thú này tuyệt đối là mạnh mẽ, có thể càn quét Bách Đoạn sơn.
Nó lập tức vung kiếm gãy lên chuẩn bị đón bọn chúng, song khi thấy Li Long tung ra một tấm lưới thì nó lại do dự. Cái bảo cụ đó quá kinh người, có sao trời tô điểm, lóe ra hào quang rực rỡ.
Cái lưới này vô cùng kinh khủng, tản ra khí tức làm vạn người run sợ, khiến đất trời này đều phải rung động. Nó được bện từ gân thú, nung chảy một cái lại một cái vảy lóng lánh, nuốt chửng vạn vật.
"Vảy rồng kia là thuần huyết!" Nhóc Tỳ hoảng sợ. Bảo cụ như vậy tuyệt đối đáng sợ.
Bên kia, trên đầu Chư Kiền xuất hiện một vầng sáng. Một cái roi xuất hiện, hào quang lập lòe, thần quang dâng trào, trông cũng dọa người như vậy. Khí tức tỏa ra giống như ngân hà lay động.
Về phần Tất Phương thì thân thể thẳng đứng chìm trong ánh lửa ngập trời. Một trăm lẻ tám cái lông thần hiện lên phía sau nó, hóa thành một thanh kiếm thần âm vang rung động, sát khí chấn thập phương!
Thiếu nữ tóc tím lúc này được một vầng sáng bao bọc, chỉ có thể mơ hồ trông thấy thân thể thon dài thần thánh của nàng, phong tư xuất thế. Xung quanh mây tím mịt mờ, trông như tiên giáng trần vậy. Nàng hóa thành một tia điện tím vọt tới! Nguồn tại http://Truyện FULL
Ngoài ra còn một con chim thần và một sinh vật hình người cũng rực rỡ vô cùng, phù văn cường đại làm kinh sợ trời xanh, dãy núi quanh nơi này đều đang run rẩy, đạo âm ầm ầm.
Nhóc Tỳ cầm kiếm gãy trong tay, cuối cùng không bổ ra. Nó không muốn liều mạng với chúng vì những kẻ này đều đến từ Thái Cổ Thần Sơn, khẳng định không thiếu chí bảo.
"Hỏng rồi, sau khi rời khỏi Thần viên bọn chúng càng thêm cường đại, trình độ phù văn kinh người! Thời gian tu hành của ta không dài như chúng, nếu quả thật phải so đấu phù văn hơn phân nửa sẽ gặp tai ương."
Nhóc Tỳ không dừng lại, nó khống chế kiếm gãy, chỉ để lại một dải bóng mờ, xông vào rừng núi hướng về nơi xa.
"Oanh long" một tiếng, rừng núi phía sau nổ tung, ánh sáng như thác lũ lao tới, càn quét mọi nơi, trông vô cùng kinh khủng. Không gì có thể cản nổi những sinh linh thuần huyết này.