"Binh!"
Tia lửa văng khắp nơi, thanh âm như sấm sét, đất dưới chân nứt nẻ, Nhóc Tỳ và móng vuốt đen của sinh linh kia va vào nhau hung hãn không gì sánh được, giống như hai ngọn núi lửa đụng nhau.
Mắt sinh linh đó lạnh như băng. Nó không nói một câu, tập trung vào Nhóc Tỳ triển khai tuyệt sát. Tốc độ của nó quá nhanh, giống như một tia chớp, hơn nữa sức mạnh vô tận của nó kinh khủng cực độ.
"Ầm!"
Trong không trung truyền tới tiếng nổ dữ dội. Sinh linh này vẫy đuôi, đó là một cái đuôi giao long đầy lân giáp, giống như được đúc bằng thép lóe ra ánh sáng lạnh lẽo gây cảm giác như làm bằng kim loại thật sự, quét ngang đầu Thạch Hạo.
Tiếng nổ kinh khủng bực này cực kỳ chói tai, có thể thấy được tốc độ và sức mạnh của nó lớn đến mức nào, cho dù một ngọn núi đá bị quất trúng cũng sẽ nổ tung tóe.
Nhóc Tỳ bật ngửa cực nhanh về phía sau, thân thể gần như nằm rạp trên mặt đất. Cái đuôi đầy vảy kia quét sát qua trán nó, một nhúm tóc ngay lập tức bị cắt đứt rồi hóa thành bụi phấn.
Nhóc Tỳ nhảy lên, bổ nhào vào lưng của sinh vật kia, hai tay lấp lánh chém vào giữa lưng của nó cũng gây ra tiếng ù ù sắc nhọn như thần binh lợi khí xé không gian mà tới.
Sinh vật này rất lạnh lùng bình tĩnh. Nó vụt quay đầu lại, mắt dọc trên trán phát sáng, tuy không thể vận dụng bảo thuật nhưng vẫn làm cho tinh thần người khác bất ổn, muốn chém nát hồn phách người ta. Đồng thời đôi móng vuốt sắc bén của nó lại thò ra lần nữa, ô quang bay lượn, giao phong với Nhóc Tỳ.
Âm thanh va chạm của kim loại không ngừng vang lên. Ngón tay của hai người đều phát sáng rực rỡ lóa mắt, đó là biểu hiện huyết nhục cường đại đến cực điểm, có thể dùng tay không đập vỡ bảo cụ trên thế gian. Trận chiến này kịch liệt không gì sánh được.
Khi cận chiến tuy vẫn bị hào quang màu vàng kim che phủ như trước nhưng cũng có thể thấy rõ hình dáng của đối phương. Nhóc Tỳ khá kinh ngạc, đây là một sinh linh kỳ dị, có mặt người nhưng không có hai mắt bình thường như người mà chỉ có một con mắt dọc ở trên trán, trông thật quỷ dị.
Hơn nữa thân thể nó là lân báo, thân báo thon dài và mạnh mẽ, vảy đen rất dày, sức lực lớn kinh người. Đuôi lại là đuôi giao long mạnh mẽ lấp lóe ô quang có thể quét sạch mọi thứ, ngay cả núi cũng có thể quật vỡ.
"Chư Kiền!" Nhóc Tỳ rốt cục nhớ ra đây là sinh vật gì. Nó quả nhiên là một con Thái Cổ hung thú non, hơn nữa còn là loại cực kỳ khó đối phó.
Chư Kiền, mặt người thân báo, tai trâu, một mắt, đuôi dài mạnh mẽ.
Chỗ đáng sợ của nó là có sức mạnh lớn vô cùng, có thể dời núi lấp bể, lưng cõng núi to thời Thái Cổ, hơn nữa tiếng rống lớn có thể làm đối thủ chết tươi.
Đây tuyệt đối là một con Chư Kiền thuần huyết, khí lực lớn kinh người, có thể cứng chọi cứng với Thạch Hạo, đánh cho mặt đất nứt nẻ rung lên ầm ầm.
Phải biết rằng chỗ này có cấm chế Thượng Cổ, trường vực dày đặc có thể xé nát người xâm nhập, rất ít người có thể phá hỏng đất đá cỏ cây của Thần viên.
Nhóc Tỳ đại chiến với nó, ánh mắt trong veo vô cùng chăm chú, không hề có một chút khinh thị nào, bởi vì đây là lần đầu tiên nó chém giết với thú non của Thái Cổ hung thú.
Chư Kiền càng chấn động, trong lòng kinh sợ còn hơn xa Thạch Hạo.
Nó thân là hung thú thuần huyết, vả lại chủng tộc nổi trội hơn người thể hiện ở sức mạnh vô song, nhưng nó lại không thể đánh gục thiếu niên Nhân tộc này ngay lập tức, điều đó làm nó bị đả kích ghê gớm.
Phải biết rằng nó ở Bàn Huyết cảnh đã đạt đến cực cảnh mười vạn cân, hiện tại cảnh giới càng cao dĩ nhiên càng cường đại và lợi hại, thân thể mạnh mẽ đến trình độ không thể tượng tượng nổi.
Nó cảm thấy trong tương lai có thể đạt tới thân thể thành thánh, nào ngờ vừa mới ra khỏi Thái Cổ Thần Sơn đã gặp một thiếu niên Nhân tộc như vậy, rõ ràng không bắt được.
Nhóc Tỳ đang tranh đấu kịch liệt với nó cũng rất phẫn uất, quai hàm bạnh ra, mắt trợn thật lớn, cảm thấy con quái vật này thật khó chơi.
"Vì sao đập hai ba phát vẫn không hạ nổi, lợi hại như vậy?!"
Nghe thấy nó nói thế Chư Kiền mắt lộ hung quang, triệt để cuồng bạo. Nó vốn cảm thấy bực bội, bây giờ càng khó có thể chịu được.
Giao chiến được mười mấy hiệp Nhóc Tỳ móc ngoan thạch từ trong túi da ra rồi lập tức đập tới.
"Binh" một tiếng, tia lửa tung tóe. Chư Kiền rống giận, nó dĩ nhiên tránh không được, bị cục ngoan thạch này đập vào trán, chỉ thiếu chút nữa trúng con mắt dọc duy nhất trên trán.
Những sinh linh khác đều giật mình, chúng càng thêm khẳng định đây chính là Đả Thần Thạch, đập phát nào trúng phát đó, căn bản không thể tránh thoát.
"Xin đừng đập nữa, ta va vào vật gì vậy, đau chết mất!" Ngoan thạch k** r*n.