Cái ao rộng một trượng vuông này tỏa ra quang huy quá mãnh liệt và rực rỡ giống như vầng thái dương màu vàng chói mắt, trong đất trời ráng lửa mênh mông, khắp nơi đều là ánh vàng.
Mấy sinh linh đó hình người có, loài chim có, loài thú cũng có, chúng đang cố sức tiến về phía trước hòng đến gần Bất Lão Tuyền. Bên trong ao sóng vàng dâng ngập trời quá rực rỡ, vì vậy chỉ có thể nhìn thấy đường viền thân thể của chúng.
Nhóc Tỳ híp mắt lại, lộ vẻ tươi cười hớn hở. Cuối cùng nó cũng không đến quá trễ, những sinh linh này còn chưa chiếm được cái gì. Bởi vì trường vực ở khu vực xung quanh thần trì kinh khủng nhất nên mấy sinh linh cường đại đó cũng khó mà tiếp cận nhanh chóng được, vẫn còn ở ngoài mấy trượng.
Nó ước lượng ngoan thạch trong tay, nhắm vào mấy người kia, rất muốn lập tức đập tới đánh bay toàn bộ.
"Cứu mạng, đừng làm thế, nếu ta rơi vào đó sẽ lập tức vỡ vụn!" Tảng đá gào khóc ầm ĩ, nó thực sự sợ hãi.
"Nhân loại, ngươi có biết đang nói chuyện với ai không? Còn không mau hái thật nhiều linh dược chuộc tội nặng của mình, bằng không tất sẽ có đại nạn sát thân!" Hoàng Kim thú quát.
Nó cao đến một trượng, toàn thân lông vàng dày cộm giống như một ngọn lửa màu vàng hừng hực thiêu đốt, ngay cả con ngươi cũng có màu vàng, b*n r* hai luồng ánh mắt sắc bén.
Nhóc Tỳ liếc xéo nó, sau đó lại nhìn mấy thân ảnh bên cạnh thần trì, tìm một tảng đá xanh lớn ngồi xuống, chống cằm chăm chú nhìn, tựa như chẳng thèm để ý đến việc khác.
Bất chợt đôi mắt to của nó lanh lợi hẳn, thậm chí giống như phường trộm cắp, thỉnh thoảng còn cười vui vẻ vài tiếng. Nó đã quyết định chuẩn bị "Thu thuế" ở chỗ này.
"Thiếu niên Nhân tộc, ngươi đang định tìm chết hay sao, nói chuyện với ngươi ngươi có nghe không?!" Hoàng Kim thú quát, tròng mắt phun ra hai ngọn lửa màu vàng.
"Om sòm!" Nhóc Tỳ đột nhiên phát lực ném mạnh khối ngoan thạch kia ra ngoài.
"A!"
"Rống!"
Một tiếng hét thảm cùng một tiếng gào thét đồng thời vang lên. Ngoan thạch kêu đau thật to mà Hoàng Kim thú thì hốc mắt lại chảy máu, lông mày rạn nứt, máu tươi nhỏ giọt. Nó giận giữ lồng lộn như sấm sét.
Nó là Thần bộc (1) ở Thái Cổ Thần Sơn, thân phận và địa vị cực cao, chỉ cần đi ra ngoài các tộc lớn hùng mạnh đều phải lễ kính đối với nó, vậy mà lại bị một thiếu niên ném đá vỡ đầu, thật đúng là làm cho người ta cảm thấy thật hoang đường.
Mà điều không thể tha thứ được là hòn đá này lại quá cứng rắn, đập cho nó chảy máu không ngừng, một bên mắt lờ mờ.
Nhóc Tỳ khá ngạc nhiên, hòn đá kia quả nhiên không bình thường. Theo như nó đoán có chút cổ quái, thật sự là quá cứng rắn, ngay cả Hoàng Kim thú cũng đập đến bị thương.
"Ui da..."
Ngoan thạch lăn lộn trên mặt đất không ngừng tru tréo, ra sức gào khóc kêu đau.
Hoàng Kim thú thấy thế lại càng tức giận. Bị một thiếu niên Nhân tộc đập một cái còn chưa tính, ngươi cái hòn đá rách này vậy mà đã không vỡ còn ở chỗ này lăn lộn, chẳng lẽ đang giễu cợt người sao?
Nó thò một cái chân to tướng ra thẳng thừng đạp xuống.