Nơi đây giống như chốn bồng lai.
"Nhẹ tay một chút, đừng bóp nát, chớ có bạo lực như vậy a. Những gì cần nói ta đã nói hết, ta chỉ là một khối Ngoan Thạch (1), được Thông Linh Thần Hoa điểm hóa nên mới có thể mở miệng nói chuyện. Trong quá khứ ta ngây ngô ngu dốt, thật sự không biết lai lịch của Thần viên."
Hòn đá lớn bằng đầu người này đang nhe răng nhếch mép gào khóc ầm ĩ, nó luôn cảm thấy lọt vào tay thằng nhỏ hung tàn này không an toàn chút nào, lúc nào cũng có thể vỡ làm bốn mảnh.
"Chỉ là một cây hoa thôi, sao lại có hiệu quả thần kỳ như vậy?" Nhóc Tỳ không tin.
"Đương nhiên rồi, nó chính là thánh dược a, trên đời này thật khó kiếm. Loại địa bảo này mỗi cây đều có dược hiệu kinh khủng, nó được xưng là Thông Linh Thần Hoa nên tự nhiên có thể điểm hóa cho tất cả những sinh mệnh sơ cấp u mê vô tri sinh ra linh trí. Vì được mệnh danh là thông linh nên đối với cường giả các ngươi cũng có lợi ích rất lớn, làm cho các ngươi tìm hiểu đại đạo dễ dàng, ngộ ra bảo thuật."
Tảng đá này thật sự là có miệng có mắt, lại còn biết di chuyển phát ra âm thanh soàn soạt soàn soạt, lúc này nó mặt ủ mày ê chỉ mong Nhóc Tỳ buông tha cho nó.
"Vậy hả, ta không ngờ thánh dược lại lợi hại như thế, ở trong vườn thuốc này rốt cuộc có bao nhiêu cây thánh dược?"
"Bao nhiêu cây? Đến cả Thái Cổ thần sơn nếu có một cây cũng rất may mắn rồi, ở chỗ đó rất có thể có Cùng Kỳ, Đào Ngột, Thao Thiết các loại Thái Cổ hung thú chiếm cứ, người thường căn bản không thể tiếp cận. Ở đây không có thần ma thủ hộ mà vẫn có một cây thánh dược coi như là nghịch thiên rồi. Đương nhiên cũng có thể ta không biết nhiều, dù sao cái vườn này cũng rất lớn. Nghe nói trước đây quả thật có hai ba gốc thánh dược lâu năm, chỉ có điều đã nhiều năm chưa xuất hiện, có khả năng đã thoát khỏi tiểu thế giới này."
Hòn đá hỏi gì đáp nấy, ngoài ra còn kể thêm một đống thứ linh tinh, tỏ vẻ vô cùng hợp tác.
"Theo như lời ngươi gốc Thông Linh Thần Hoa này về sau đi vào vườn linh dược?" Ngóc Tỳ tò mò, đồng thời cảm thấy hòn đá lanh lợi này có vẻ biết hơi nhiều.
Tảng đá nói: "Phải nói là về sau mới sinh ra. Ta nghe cây cổ thụ kia nói thánh dược vốn chỉ là một gốc bảo dược hiếm thấy, sau đó nó rơi vào trong Bất Lão Tuyền, chiếm được vô số tinh hoa nên cuối cùng đột phá trở thành một loại Thông Linh Thần Hoa, trở thành thánh dược trân quý nhất."
Nhóc Tỳ lập tức trợn tròn mắt, nó dùng sức lắc hòn đá mà hỏi: "Mau nói cho ta biết, Bất Lão Tuyền ở chỗ nào?"
"Đừng lắc, sắp vỡ rồi! Bất Lão Tuyền ở chỗ sâu nhất của vườn linh dược, ngươi tự đi tìm đi, dù sao ta cũng chưa từng thấy qua."
"Hòn đá nhỏ nếu ngươi dám gạt ta, sau này ta sẽ trị tội ngươi." Nhóc Tỳ nắm hòn đá trong tay, không ngừng dùng sức bóp, nhưng nó phát hiện tảng đá dù miệng vẫn gào oa oa nhưng lại rất cứng rắn.
"Ai rình trộm ta?" Nhóc Tỳ nhẹ giọng lẩm bẩm, sau đó nó lặng lẽ ném ngoan thạch ra ngoài.
Kết quả hai tiếng "A a" đồng thời vọng lại, một tất nhiên là của hòn đá, tiếng còn lại của một vị thiên tài mạnh mẽ bị đập trúng trán, máu chảy như suối.
"Ta không trêu chọc ngươi, tại sao lại công kích ta?" Đó là một sinh linh kỳ dị, thân người đầu chim, sau lưng có một đôi cánh chim, toàn thân lóng lánh hào quang màu tím. Lúc này nó đang nổi giận, trên trán sưng một cục bướu lớn.
"Thật là rắn chắc a!" Nhóc Tỳ lẩm bẩm, nó đương nhiên là nói tảng đá kia, nện lên người một con Thái Cổ di chủng cực mạnh nhưng bản thân lại chẳng hề nứt vỡ.
Nhưng sinh linh kia nghe thấy thế lại cảm thấy bị xúc phạm, nó nghĩ mình đang bị nhạo báng nên lập tức rống to vọt tới chỗ Nhóc Tỳ.