Tuy vẫn còn cách một đoạn nhưng mọi người đã có thể cảm nhận một loại khí tức thần thánh. Thảm thực vật xung quanh rậm rạp, cây cối cao to không gì sánh được.
Sơn lâm xanh ngắt, họ đứng ở một bãi đất cao nhìn nơi xa xa phía trước. Hơi nước mờ mịt, màn sương lưu động, Bách Thảo viên tường hòa và an tĩnh, giống như một cõi niết bàn.
"Rắc rắc."
Trong núi vọng tới một tiếng động cổ quái làm người ta sởn gai ốc, cảm thấy sát ý lạnh băng như gió thu vừa quét qua.
"Đó là sinh vật gì vậy?" Một Phong Ấn giả kinh nghi.
Tất cả mọi người vội nhìn. Trong rừng rậm nguyên thủy có một sinh vật dữ tợn hình dạng quái dị đang nhìn họ chằm chằm bằng đôi mắt lạnh lẽo.
Nó có ba đầu, cái đầu ở giữa là đầu người cũng tạm coi như bình thường, trên đầu đầy tóc đỏ như máu rối tung. Trên vai trái là một cái đầu chim Bằng, lông chim vàng lóng lánh, trên vai phải lại là một cái đầu ma phủ đầy vảy đen kịt, lóe ra ánh sáng màu đen.
Nó cao năm thước, thân hình lực lưỡng, máu từ hai tay vẫn đang nhỏ giọt vì nó vừa bắt một con Thái Cổ di chủng vô cùng cường đại rồi xé xác, máu chảy tí tách.
"Rắc rắc."
Vẻ hung bạo trong mắt của sinh linh này rất đậm, nó xé xác Bích Lân Báo rồi đút thẳng vào mồm nhai nuốt từng miếng lớn, máu tươi đầm đìa không ngừng nhỏ xuống đất.
Có thể nói nó vô cùng hung tàn. Phần lớn chủng tộc càng cường đại càng coi trọng chuyện ăn uống, nói chung đều qua nấu nướng công phu, chỉ có một ít chủng tộc mạnh mẽ vẫn còn ăn sống nuốt tươi như vậy.
Sinh linh càng thuộc dạng này càng đáng sợ bởi vì dã tính của chúng rất nặng, tàn bạo và thô bạo, vả lại đều có thực lực cường đại đến nghịch thiên.
"Rống..."
Nó nuốt chửng Bích Lân Báo rất nhanh, chớp mắt đã ăn hết phân nửa, ném xương cốt còn dính máu xuống đất rồi quay về phía mọi người gầm thét, âm thanh tựa sấm sét.
"Ầm!"
Cổ thụ ở gần đó đều nổ tung, rất nhiều loạn thạch bị đánh bay làm tất cả mọi người đều biến sắc. Sinh linh này quá cường đại, chỉ riêng âm ba (1) đã có lực sát thương to lớn như vậy.
"Ta rất ghét có người đến quấy rầy khi ta đang thưởng thức đồ ăn!"
Cái đầu ở giữa của nó mở miệng nói, tóc đỏ đầy đầu tung bay, trong mắt lóe huyết quang, sau đó lập tức bổ nhào tới. Sát khí cuồn cuộn ngập trời, hắc vụ tràn ngập.
Một gã Phong Ấn giả bên cạnh Hỏa Linh Nhi xuất thủ, tay cầm một thanh cốt đao màu xanh nhạt bổ về phía trước, vô cùng sắc bén. Đao khí phóng ra hơn mười thước, quét ngang một vòng ép cổ thụ cự thạch vài vạn cân thành bột mịn.
Nhưng tốc độ của sinh linh kia quá nhanh, càng mạnh không gì sánh nổi, chỉ chớp mắt đã xông đến gần, xoạt một tiếng đã giương ra móng vuốt sắc bén. Vuốt sắc đánh vào cốt đao, đánh văng nó ra rồi dùng sức xé. "Rắc" một tiếng, một tay của Phong Ấn giả đứt rời khỏi thân người, máu tươi phù một tiếng phun ra.
Tốc độ của nó nhanh không thể tưởng, lại gan to bằng trời, trước mặt nhiều người như vậy vẫn lao thẳng về phía đối phương. Quá sắc bén và mạnh mẽ, sinh linh này vô cùng hung bạo và cường đại.
Phong Ấn giả vốn rất mạnh, nhưng chỉ sơ sảy một chút là bị thiệt thòi lớn, hắn không ngờ đối phương lại khí phách và lớn gan như vậy, dám nhảy vào trong đám người mà đánh giết.