"Đừng động vào! Kim Sí Đại Bằng chính là chim thần bán huyết, cứ thế mà ăn quá lãng phí. Ta hiện có một bài thuốc cổ truyền, đợi tìm được bảo dược sẽ cùng hầm nhừ, như vậy mới phát huy hết công hiệu." Hỏa Linh Nhi lên tiếng ngăn cản đám Đại Hồng Điểu.
Đây là một vùng núi non, so với những nơi khác của di tích không khác biệt lắm, có sương mù dày đặc rất bí ẩn và tĩnh lặng. Trong núi bên một dòng suối trong tuôn chảy ào ào, bọn Đại Hồng Điểu, Sư Tử chín đầu đang chuẩn bị làm lông con chim vàng khổng lồ.
Thân hình chim Bằng rất lớn, cả người kim quang lóng lánh, không cần nói đến thân mình, chỉ riêng cái cánh bị chém rụng cũng dài tới hơn mười thước, thần huy (1) lộng lẫy, tinh khí cuộn trào, cũng đủ cho cả đám ăn no.
"Còn lắm bài bản phức tạp như vậy?" Một đám di chủng sốt ruột, cũng chẳng định chờ lâu như thế. Phải biết rằng đây chính là hậu duệ các thiên thần, rất hiếm thấy trên thế gian.
Hỏa Linh Nhi vẻ mặt trịnh trọng nói: "Bài bản tất nhiên là nhiều rồi, phối chế với một chút bảo dược của ta, gỗ quý, linh huyết vài loại, con Kim Bằng này sẽ phát huy ra dược hiệu vượt quá tưởng tượng của các ngươi!"
Sư Tử chín đầu gật đầu đồng ý với quan điểm của nàng. Nó có địa vị rất lớn, xuất thân từ một vương tộc cổ xưa nên tất nhiên cũng biết.
"Được rồi, nếu có thể phát huy dược hiệu tốt nhất thì ta cũng không có ý kiến gì." Đại Hồng Điểu nói. Tuy cũng là chim nhưng nó vẫn muốn rỉa Kim Sí Đại Bằng vài cái.
Rốt cục, một đám sinh linh đều gật đầu công nhận ý kiến của công chúa Hỏa quốc.
Đây là một tiểu thế giới từ thời Thượng Cổ, tuyệt đối chẳng thiếu linh dược, có rất nhiều linh mộc, thần trùng đủ loại, các loại thang (2) đều có thể thu thập được. Chỉ có điều trước đó phải đi khỏi mảnh di tích này, chỗ này chẳng có đến một ngọn cỏ, không thể gom đủ những thứ kia.
"Con Bạo Viên này đúng là loài di chủng hiếm thấy, cổ huyết đậm đặc đang tỏa ra hào quang màu đen a. Thân hình to lớn như vậy thật khó mà có được, cũng đủ cho chúng ta ăn." Đại Hồng Điểu nuốt nước bọt.
"Binh" một tiếng, Nhóc Tỳ giơ nồi đen đập lên đầu nó một lần nữa, miệng nói: "Ngươi thật tàn nhẫn, lại còn muốn ăn thịt sinh linh hình người, đừng có ở trước mặt ta mà nướng."
Đại Hồng Điểu tức đến nhảy dựng, phẫn uất không thể tả: "Ngươi mới là đồ tàn nhẫn đó, rõ ràng không chịu ăn sinh linh hình người, chỉ toàn ăn thịt mãnh thú và linh cầm, quá hung tàn."
Đứng ở bên cạnh Sư Tử chín đầu cũng thấy trong lòng xót xa. Cả nó cũng từng bị Nhóc Tỳ ăn thịt, chẳng qua nó cảm thấy mất mặt nên vẫn ngại ngùng không kể cho đám huynh đệ.
"Này, chim Loan huynh đệ, ngươi nhìn cái kiểu gì thế? Lần này ta quên cả sống chết đi cứu ngươi, đánh nhau với một đám Thái Cổ di chủng, thiếu chút nữa cả mạng cũng quẳng đi rồi." Nhóc Tỳ liếc xéo con chim khổng lồ.
Chim Loan năm màu trợn mắt nhìn nó. Bị gã thiếu niên Nhân tộc này ăn thịt cánh, nướng thịt chân, tuy lần này được nó cứu nhưng vẫn như trước không quên đi được.
"Đừng có trừng mắt, lát nữa cho ngươi ăn huyết nhục bảo dược nhiều hơn một chút, bồi bổ thân thể của ngươi thêm chút nữa." Nhóc Tỳ nói.
Bên dòng suối trong veo đám người mặc áo choàng bên cạnh Hỏa Linh Nhi đang xử lý một con ma cầm. Tuy nó bẩm sinh có một cái đầu voi nhưng những bộ phận khác không khác gì so với loài chim, toàn thân phủ bộ lông xanh biếc tỏa ánh hào quang.
"Đây là Bích Vũ Tượng Điểu, một loại di chủng rất hiếm thấy, tiếc rằng nó đã hủy ngà voi trắng tinh rồi, nếu không sẽ là loại thông linh nhất." Một gã Phong Ấn giả tỏ vẻ tiếc nuối vô cùng.
Cũng chẳng có cách nào, các chủng tộc cường đại trước khi chết không thể nào lưu lại phù văn bảo cốt cho kẻ thù.
Ở bên kia đám Sư Tử chín đầu, Hỏa Nha vây quanh Bạo Viên tiến hành xử lý, một thân thể khổng lồ như vậy cũng đủ cho cả bọn đánh chén.
Nhóc Tỳ loay hoay một mình với đống chiến lợi phẩm, mặt ủ mày ê tràn đầy tiếc rẻ. Chiến y của Bạch Hổ bị cắt thành mấy mảnh, còn Nguyên Từ Phong cũng bị đập vỡ ra thành hơn mười khối, cho dù ghép lại một chỗ cũng không ăn thua, uy lực giảm mạnh.
"Đừng có không biết thế nào là đủ như thế! Ngươi lấy được túi Càn Khôn rất quý hiếm, vật đó do cường giả bộ tộc Bạch Hổ sau khi tọa hóa lưu lại, tuyệt đối là một kiện chí bảo trấn tộc." Hỏa Linh Nhi trợn trắng mắt mắng thằng nhỏ hám tiền.
Vừa nhắc đến chiến lợi phẩm này Nhóc Tỳ vui vẻ hẳn lên, hào hứng bừng bừng lấy cái túi ra lật qua lật lại ngắm nghía.
Túi này dùng da Bạch Hổ luyện chế mà thành, trên bề mặt có đủ loại phù văn cổ xưa in đậm dấu thời gian (3), miệng túi có buộc dây tơ vàng rực rỡ hào quang. Nó chỉ to bằng bàn tay nhưng lại có thể nuốt được vạn vật, quả nhiên thần bí khó lường.
Nhóc Tỳ chăm chú tế luyện, sau đó bắt đầu thử dùng nó thu phóng đồ vật, dần dần làm quen, từ từ tìm hiểu cách sử dụng.
"Ầm ầm" vài tiếng, đất đá quay cuồng, đá lớn nặng hơn mười vạn cân đều bị thu vào trong túi, khí lành bốc lên, cảnh tượng trông thật kinh người.