"Rầm" một tiếng, một chiếc cánh màu vàng rơi xuống đất làm núi đá vỡ nát. Đây là cánh của một con Kim Bằng bán huyết, thân thể nó còn cứng hơn sắt đá, trong máu thịt chứa đựng vô hạn tinh hoa thần thánh.
"A!"
Kim Sí Đại Bằng kêu to. Nó không ngờ lại thất bại, mà lại bại một cách thảm hại như vậy. Nó rơi xuống đất, máu màu vàng nhạt bắn tung tóe, đập xuống mặt đất tạo thành hố sâu, khe nứt lan tràn vài chục đến cả trăm thước.
"Mau mau cầm máu, đừng lãng phí như thế!" Đại Hồng Điểu xót của xông lên phía trước, đó đều là huyết nhục bảo dược mà!
Nhóc Tỳ không chút thương xót, chân đạp bảo kính Toan Nghê lấp lánh bổ nhào xuống, tay cầm thanh kiếm gãy chém tới. Chiến đấu sinh tử đã đến nước này quyết không thể nương tay.
"Đừng mà!" Chim Bằng rống giận, con ngươi sắc vàng trợn tròn.
Nhóc Tỳ lạnh tanh, kiếm khí trong tay như cầu vồng quét thẳng tới.
Chim Bằng cả người sáng rực ánh hào quang màu vàng, lông chim rực rỡ, xương trán nó đã nứt vỡ, trong thân thể cũng truyền ra âm thanh vỡ vụn. Nó đã tự hủy phù cốt!
Nhóc Tỳ thở dài một tiếng đầy tiếc nuối. Bảo thuật chí cường của bộ tộc Đại Bằng nó đã có dịp so kè, thật là bất đắc dĩ nhưng lại chẳng có bất kỳ cách nào để lấy.
"Phốc!"
Kiếm khí như cầu vồng vắt qua bầu trời, một cái đầu màu vàng bay xéo ra ngoài rơi trên mặt đất, mang theo một dải máu lớn.
Khỏi cần phải xem xét gì nữa, tất cả phù cốt trọng yếu nhất trong cơ thể Kim Sí Đại Bằng đều đã nứt vỡ hết.
Chim thần bán huyết đã bại trận như vậy làm một đám Thái Cổ di chủng đều cảm thấy như đang nằm mộng. Kim Sí Đại Bằng cường đại như vậy không ngờ lại thua trong tay một thiếu niên Nhân tộc!
Trốn mau!
Hơn mười con Thái Cổ di chủng xoay người bỏ chạy, hơn nữa còn chia ra bốn phương tám hướng mà chạy. Thiếu niên kia quá hung tàn, không thể địch nổi.
Tất cả đều xảy ra nhanh như mưa giông bão giật. Nhóc Tỳ phản ứng nhanh như chớp, sau khi giải quyết Kim Bằng liền lấy hết sức vung kiếm gãy nhằm về phía khu vực đó bổ xuống.
Kiếm gãy phát uy, kiếm quang như biển cuộn trào sôi sục đánh nát bấy khu vực đó trong nháy mắt, đá vụn văng rào rào bốn phía, khói bụi bốc tận trời.
Một kiếm này có uy lực quá mạnh mẽ. Một đám Thái Cổ di chủng lập tức bị chấn động, có hai con bị đánh chết tại chỗ, số còn lại cả người nghiêng ngả loạng choạng nhưng cuối cùng cũng không bị trúng đòn, chúng liền cấp tốc thoát đi.
"Đuổi theo, đừng để bất kỳ tên nào chạy thoát!" Nhóc Tỳ kêu to. Chuyện hôm nay nếu lộ ra phần lớn khả năng sẽ gặp phiền phức vô cùng. Dù sao Bạch Hổ và con chim vàng khổng lồ đó cũng có địa vị quá cao.
Sư Tử chín đầu cũng biết rõ quan hệ lợi hại trong đó, nó rống to một tiếng mang theo vết thương đuổi theo một hướng. Đại Hồng Điểu, Tử Điêu, hai huynh đệ tộc ba mắt cùng với đám Hỏa Nha đều hiểu rõ, tất cả đều tham gia đuổi giết.
Chúng chẳng mong g**t ch*t được đối phương, chỉ cần chặn được và đợi đến khi Nhóc Tỳ đến cứu viện là được rồi.
Nhóc Tỳ giết đến đỏ cả mắt, rất nhanh đuổi kịp đám di chủng kia. Kiếm gãy phát uy đem bọn chúng chém ngang người, sau đó cấp tốc đi chỗ khác cứu viện.
Giờ phút này khắp nơi tiếng rống giận dữ, tiếng hung cầm ré vang đan vào nhau, cả vùng đất nhuốm máu này vang lên tiếng chém giết kịch liệt, bảo thuật kinh hồn, hào quang tung hoành bay múa.
Trận chiến này so với lúc trước còn khốc liệt hơn. Một bên muốn trốn, một bên liều mạng ngăn cản, một trận quyết chiến bất kể sinh mạng vô cùng tanh máu.
Mười ba con Thái Cổ di chủng bị Nhóc Tỳ giết mất bốn, bọn Sư Tử chín đầu hợp lực cũng ngăn cản được năm con nhưng vẫn có bốn con chạy thoát được.
Nhất là trong đó có ba con thuộc giống chim đã giang cánh bay vào trong mây, nếu muốn đuổi theo thật quá khó khăn.
"Tuyệt đối không thể để nó thoát!" Đại Hồng Điểu đỏ cả mắt, bỏ qua một con mãnh thú mà vọt lên trời cao đuổi theo con hung cầm kia.