Kim Sí Bằng điểu lao xuống, cặp móng vuốt sắc bén, hơi lạnh ép người phát ra những tiếng gào chát chúa!
Đừng nói thân thể máu thịt con người, ngay cả đến sắt đá cứng rắn hoặc một ngọn núi lớn khi mà bị chụp trúng thì chắc chắn cũng nổ tung, móng vuốt màu váng óng kia vô cùng kinh người.
Mái tóc đen của Nhóc Tỳ phất phơ trong gió, nó bị một luồng gió mạnh xung kích, bên trong cặp mắt có những tia điện lấp lóe, đạp trên bảo kính Toan Nghê đánh thẳng lên trời cao.
"Coong~"
Nó lấy nắm tay đôi móng vuốt, phù văn không ngừng b*n r* xung quanh trông giống như ngọn núi lửa đang phun trào, bùng phát ra một chùm ánh sáng chói mắt, vô biên vô tận.
Đây là quyết đấu thần lực phù văn, cũng là quyết đấu thân thể, thế lực song phương đều ngang nhau, bất phân thằng bại, cả hai bay ngược ra ngoài.
Kim Sí Bằng điểu thắng về trình độ phù văn cao thâm, chỉ cần xuất kích ắt có hào quang hoàng kim giăng đầy trời. Còn Nhóc Tỳ thắng về thân thể mạnh mẽ, gần như bất diệt, có thể sánh vai cùng với hung thú non thuần huyết thiên giai.
Vừa mới tách ra, Kim Sí Bằng điểu lại xoay nhanh người trở lại, khí thế càng tăng mạnh, cả người phù văn màu vàng lấp lánh, từng chiếc lông chim như đúc từ vàng ròng trông rất bắt mắt, đúng lúc này tự nhiên bùng phát dữ dội.
"Xoạt xoạt xoạt..."
Nơi này trở thành một biển vàng óng ánh, gió bão hóa thành những mũi tên cùng lao nhanh xuống với chim đại bàng. Lông trên người nó dựng đứng, có một vài cọng rời khỏi thân thể nó nhắm hướng phía dưới bắn xuống.
Những tiếng vù vù vang lên, mũi tên óng ánh, mỗi chiếc lông chim dài đến mấy mét giống như một lưỡi mâu màu vàng, vô cùng ghê sợ, tiếng vang phá không như là tiếng sấm nổ.
Nhóc Tỳ biến sắc, hai tay vẫy mạnh, một vòng trăng bạc hiện lên, bên trong có cung điện, có cổ thụ, còn có một con Thanh Thiên Bằng, tỏa ra vầng hào quang nhanh chóng bay tới phía trước.
Như thế vẫn chưa đủ, hai tay nó không ngừng phát sáng, phù văn dày đặc hiện lên, hết thần nguyệt này đến thần nguyệt khác được tạo thành, ở đằng trước như bị một màu trắng bạc nhấn chìm, trên trời dưới đất đâu đâu cũng là mặt trăng, vô cùng rực rỡ.
Hơn nữa, mỗi một vòng bảo nguyệt đều xoay tròn, từng cặp hai cái hợp lại với nhau, còn được gọi là cối xay màu bạc, bắt đầu nghiền ép những mũi tên màu vàng đang tiến tới từ hư không.
Từng tiếng "Răng rắc, răng rắc" truyền tời, có không ít lông chim màu vàng bị bẻ gãy, còn có một vài cọng xuyên qua được cối xay màu bạc, tiến đến sát bên cạnh Nhóc Tỳ thế nhưng lại bị nó dùng bàn tay trần chặt đứt.
Nếu đổi lại là người khác, cơ bản không cách nào ứng phó nổi, cho dù Bạo Viên biến thân cao to hơn cũng chắc chắn sẽ bị xuyên thủng rồi biến thành một con nhím, thế nhưng Nhóc Tỳ lại có thế hóa giải được đại kiếp nạn này.
Chim đại bàng thét dài, rất không cam lòng, những cọng lông đầy trời bay ngược lại rồi lại bao phủ trên người nó, vẫn giống như trước tỏa ra ánh sáng hoàng kim chói mắt.
"Gà rừng, xong chưa? Đến phiên ta rồi!" Nãy giờ đều bị Kim Bằng chủ động công kích, Nhóc Tỳ máu huyết sôi sục, giẫm trên bảo kính Toan Nghê bay nhanh lên trời.
Tay trái nó xuất hiện một vòng trăng bạc, tay phải xuất hiện một luồng tia điện rất lớn, hai thứ kết hợp lại hòa làm một thể, biến thành một vầng thần nguyệt màu vàng, ở bên trong còn có Thái Cổ ma cầm hót vang.
"Bùm!"
Đây chính là chồng chất và kết hợp bảo thuật, lôi hải màu vàng sôi trào ngưng tụ thành từng quả sấm sét hình cầu hòa quyện với trăng bạc, bên trong còn ẩn chứa một con Thiên Bằng màu vàng, đè về phía trước.
Chim đại bàng tức giận, con ma cầm ở trong tăng bạc lại rất giống nó, nó giương cánh bay lượn, thân thể phát sáng hóa thành một vệt sáng lao nhanh xuống.
"Hống!"
Kim Bằng thét dài chấn động cả núi sông, cơ bản nó không giống loài chim chút nào, những phù văn màu vàng vô tận đan dệt lại với nhau tạo thành một thanh thần kiếm màu vàng óng ánh, vô cùng sắc bén, ánh sáng ngút trời.
Đây chính là môn bảo thuật của nó, đại biểu cho tính ác liệt và cường thế của nó, không gì cản nổi, phá diệt vạn vật!
Trên thực tế, chim đại bàng thuần huyết chân chính là như thế, được mệnh danh là Thiên Thần, thời Thái Cổ được mệnh danh là Vương, đánh đâu thắng đó không gì cản nổi, cơ bản khó có thể gặp được đối thủ.
Thần kiếm vàng óng phát sáng rực rỡ đến kinh người, thân kiến như đang thiêu đốt chói cả mắt, cả hư không run rẩy như bị cắt rời! Nguồn tại http://Truyện FULL