(*): Chim đại bàng cánh vàng.
"Thật là tự phụ!" Đại Hồng Điểu khinh bỉ.
Chim khổng lồ màu vàng bay lượn trên bầu trời cao, toàn thân được một tầng hào quang bao phủ giống như một vị thiên thần, vô cùng kinh khủng, có một loại khí phách duy ngã độc tôn, bễ nghễ tứ phương.
Sư Tử chín đầu, chim loan năm màu, Hỏa Nha đều nghiêm nghị, tên sinh linh này quá ngang ngược, ỷ vào thực lực mạnh mẽ của mình mà coi trời bằng vung.
Cho dù là hai huynh đệ tộc ba mắt chuyên sử dụng đồng thuật* cũng phải khiếp sợ, không dám nhìn trực diện nó, bởi vì con ngươi như là một vòng xoáy màu vàng có thể nuốt chửng linh hồn người khác.
(*) Các loại phép thuật thi triển bằng mắt, ai đã đọc Naruto thì chắc biết đồng thuật là gì
Nhóc Tỳ không thèm ngẩng đầu, không thèm nhìn con chim khổng lồ màu vàng kia, mà chỉ vung kiếm chém thẳng đến nửa còn lại của Bạch Hổ đang nằm lay lắt kia, nó không muốn để lại bất kỳ hậu hoạn nào.
"Không, ngươi không thể giết ta!" Bạch Hổ kêu to, trong con ngươi tràn đầy vẻ sợ hãi, không có sinh linh nào là không sợ chết cả, cho dù là Thần khi đến thời khắc như thế này thì cũng phải run sợ.
Nhóc Tỳ im lặng, đã chiến đấu đến tình trạng như bây giờ, nếu mềm lòng thì chỉ mang lại một sát kiếp cho tương lai mà thôi.
"Bằng huynh cứu ta!" Bạch Hổ nhìn lên bầu trời cao hét lớn, bên trong vẻ cuồng loạn, sợ hãi thì thấp thoáng sự điên cuồng, ngẩng cao đầu cầu cứu tên sinh linh trên cao kia.
Mọi người nghe thấy vậy thì hoảng sợ, tự đáy lòng bốc lên một luồng khí lạnh, khiếp sợ không thôi, đây là một con chim đại bàng sao?!
Trên mặt Nhóc Tỳ không hề có biểu cảm, thanh kiếm gãy trong tay chém mạnh xuống không chút lưu tình, phập một tiếng, đầu hổ văng lên cao, máu tươi như vòi phun nước bắn mạnh ra.
Bạch Hổ không cam lòng, chớp chớp cặp mắt lần cuối, trong con mắt như có một đám lửa dang thiêu đốt, xương trán của nó nhanh chóng nứt thành bốn mãnh rồi tự hủy đi cặp răng nanh trắng như tuyết của mình.
Nhóc Tỳ thở dài, quá đáng tiết, mặc dù Bạch Hổ bị chém đứt đầu nhưng trong giờ phút cuối cùng trước khi chết nó đã tự hủy diệt đi nguyên thủy phù cốt của mình, làm Nhóc Tỳ tiếc nuối không thôi.
Đây chính là Nhóc Tỳ cùng với bảo thuật của bộ tộc Bạch Hổ có duyên mà không có phận!
Những bảo thuật mà các tộc nắm giữ cũng không được nhiều, được gọi là báu vật cũng vì nguyên do đó. Rất khó cướp được thần thông của bộ tộc khác, vì những cường giả tộc đó trước khi chết đều có thể tự mình phá hủy đi bảo cốt, không bao giờ lưu lại cho kẻ địch.
Chim khổng lồ màu vàng từ đầu đến cuối đều lạnh nhạt, tỏa ra khí thế rất khủng khiếp giống như lũ quét vậy, nó bay lượn trên trời cao nhìn Bạch Hổ bị g**t ch*t mà không hề đi cứu viện.
"Con đường là do chính mình chọn, chỉ còn nửa thân thể, sống cũng là một cái tội!" Cuối cùng nó mở miệng nói ra những lời đầy thâm ý, có vẻ rất vô tình.
"Đại Hồng, tiếp lấy!" Nhóc Tỳ ném nửa thân thể còn lại của Bạch Hổ cho Đại Hồng, vừa mới khống chế được túi Càn Khôn nên nó không có thời gian để tìm tòi, khó mà thu thân thể của Bạch Hổ vào trong được.
"Là đồ ngon nha!" Đại Hồng Điểu nước miếng chảy ròng ròng, đây tuyệt đối là một đại bổ dược rất hiếm thấy.
Nhóc Tỳ giết thêm một cường địch nữa, kết thúc một trận đại chiến, phục hồi lại tinh thần rồi ngước nhìn lên trời cao, căm giận cực kỳ, nói: "Con gà con đáng ghét kia, làm cho ta phân tâm mà hủy đi chiến y Bạch Hổ kia, ngươi đền được không hả?"
Cả đám Thái Cổ di chủng cứng đờ, cằm thiếu chút nữa là rơi luôn xuống đất, vậy mà lại kêu chim khổng lồ màu vàng kia là con gà con... Quá hung hăng.
Đây là một con Kim Sí Đại Bằng lại bị kêu như thế, đây chính là coi thường và nhục nhã, ánh mắt của cả đám Thái Cổ di chủng đầy quái dị.
Trên vòm trời cao, chim khổng lồ màu vàng ngẩn cả người, từ nhỏ đến lớn chưa có một ai dám cả gan chế nhạo nó như vậy, tên thiếu niên Nhân tộc này thật sự là gan to tày trời rồi.
"Giết!"
Trên bầu trời truyền xuống một tiếng rít gào, mười mấy con Thái Cổ di chủng bên dưới đều răm rắp nghe theo, xông thẳng về phía trước, từng người vận dụng những bảo thuật của chính mình, trong nhất thời dị cầm kích thiên, hung thú khiếu nguyệt.
Phù văn chói lọi, cuồng phong gào thét, cát bay đá chạy, tia chớp đan dệt, ánh lửa ngập trời, các loại thần thông hiện lên, bất kỳ thiếu niên thiên tài nào nhìn thấy cũng phải sợ hãi.
Sử Tử chín đầu, Đại Hồng Điểu, Tử Điêu, Hỏa Nha biến sắc, thật sự rất lo lắng, những sinh linh này hợp lại cùng nhau xuất thủ quá mạnh mẽ, đủ để hủy núi diệt sông.
Nhóc Tỳ không e sợ, cầm chặt kiếm gãy trong tay quét mạnh về phía trước, kiếm phí mênh mông như sông lớn dâng trào, ầm một tiếng, phá tan tất cả bảo quang, chặn lại những thần thông đang ầm ầm đánh đến.
Hơn nữa, kiếm khí biến thành thác nước, ào ào đổ xuống, khắp nơi toàn màu trắng xóa bao phủ về phía trước, đây chính là muốn chém giết toàn bộ kẻ địch cùng một lúc.
Tất cả mọi người rung động, thanh kiếm nát có vẻ rỉ sét này không ngờ lại có uy lực khủng khiếp đến như thế, nếu như bị đánh trúng tuyệt đối nổ tung thành một đống thịt vụn.
Mười mấy tên Thái Cổ di chủng biến sắc, mặc dù bọn nó đã hợp sức lại những vẫn không cách nào ngăn cản được, món bảo cụ này quá mạnh mẽ, dư sức diệt sát bọn họ.
Trên bầu trời xanh truyền ra tiếng hừ lạnh chim khổng lồ màu vàng toàn thân tỏa ra từng làn sương mù mờ mịt, khí tức kinh người giống như cả mười vạn ngọn núi khổng lồ đồng loạt đè ép xuống khiến người khác phải run sợ.