"Ngươi ăn ta?" Chim khổng lồ màu vàng liếc xéo, con ngươi như thể là một vòng xoáy màu vàng óng, rất kinh khủng, như muốn nuốt trọn cả linh hồn của người khác.
"Sao ta lại cảm thấy choáng váng đầu óc thế này?" Đại Hồng Điểu kinh sợ, lúc này lông tóc toàn thân nó dựng thẳng đứng, lắc mạnh đầu thì mới hồi phục lại được.
Cặp mắt màu vàng của con chim thần này cực kỳ thâm thúy, vòng xoáy như là biển sâu vực lớn, có khả năng nuốt lấy linh hồn của người khác, nếu như chỉ là những sinh vật bình thường thì ắt phải ôm hận!
Nó đứng trên một tảng đá, toàn thân óng ánh kim quang, có một loại khí thế rất uy nghiêm giống như một vị thần linh màu vàng giáng thế, dõi mắt nhìn xuống con dân của mình.
Tâm thần Nhóc Tỳ tập trung cao độ, thực lực của con chim khổng lồ kì dị kia rất mạnh, cho nên phải cảnh giác nếu không sẽ chịu thiệt thòi lớn.
"Chả có gì để nói, để ta lên trước xé nát con khỉ da vàng này, ta hết kiên nhẫn rồi!" Bạo Viên rống giận, nhanh châm bước về phía trước, xuất thủ đầu tiên.
Đại địa rung chuyển, những hòn đá trên mặt đất xóc nảy, nó cao hơn mười mét thế nhưng mỗi bước chân giẫm xuống sức mạnh còn hơn xa thể trọng của mình, một bộ lông đen thui phải dày đến một thước, trông rất kinh khủng.
"Cẩn thận, sức mạnh con Bạo Viên này vô cùng lớn, nó nắm giữ bảo thuật Kim Cương thần lực." Ở phía sau, Sư Tử chín đầu mệt mỏi nhắc nhở.
Chim loan năm màu r*n r*, nó bị con Bạo Viên đánh trọng thương, thiếu chút nữa là xé thành hai, máu me khắp người, nằm trên mặt đất, nó là người bị thương nặng nhất.
"Bùm" một tiếng, con Bạo Viên giẫm mạnh một cước vô cùng thô bạo và cuồng dã, còn có sự khinh bỉ, từ trên cao nhìn xuống, nó muốn một cước giẫm nát Nhóc Tỳ.
Miệng to đầy răng nanh, tướng mạo thì hung dữ kèm theo sự tự tin đến cực điểm, pha thêm chút xem thường, giống như một con Cự Long nhẹ nhàng chà đạp một con kiến hôi vậy.
Nhóc Tỳ là ai? Cho tới bây giờ chưa từng bị một người nào bắt nạt bởi vì nó rất cường thế, vung tay liền lấy ra bảo kính Toan Nghê, mạnh mẽ và chuẩn xác đánh ra, một luồng sấm sét thô to màu vàng đánh thẳng lên mu bàn chân của Bạo Viên.
"Gào..." Bạo Viên kêu lên đau đớn.
Phù văn không ngừng lấp lóe trên bàn chân đen to của nó, thế nhưng do hung hăng, cuồng dã, không có bảo vệ nên khi bị sét đánh trúng đã phá vỡ màn sáng bảo vệ trên bàn chân, mùi cháy khét bốc lên nghi ngút.
Nhóc Tỳ không từ bỏ, tiếp tục phản công, lại lấy ra Cốt Tiễn màu vàng chém thẳng tới cái lỗ cháy khét kia, thần mang sắc bén.
"Phốc!"
Máu tươi văng tung tóe, Bạo Viên mặc dù bị thương nhưng nó vẫn nhanh nhẹn ứng biến, thần cương hộ thể xuất hiện, ánh sáng màu đen rực sáng, nó bật nhảy mấy chục mét lên trời cao, né tránh một đòn trí mạng kia.
Long Giao tiễn dính đầy máu bay ngược trở về, vẻ mặt Nhóc Tỳ lạnh lùng, tiếp tục giơ lên bảo kính, một tia chớp thô to xuyên thẳng lên không trung.
Bạo Viên giận dữ, không nghĩ tới một phút lơ đãng lại thành ra bị động như vậy, mất đi tiên cơ rơi vào thế hạ phong.
Mặc dù nó khổng lồ nhưng vẫn có được sự nhanh nhẹn linh hoạt. Lộn nhào một vòng cách xa mấy trăm mét trên trời cao, một tiếng 'Rầm' vang vọng khi nó tiếp đất, khiến cho cả vùng đất rạn nứt, một bàn tay lớn màu đen chém mạnh xuống làm cho tảng đá mười mấy vạn cân trong nháy mắt vỡ vụn.
Nó nổi giận, thu lại toàn bộ vẻ coi thường, lui lại phía sau rồi cả người phát sáng, một luồng khói đen ngập trời bốc lên cao hóa thành một cơn lốc xoáy vờn quanh nó.