Công chúa Hỏa quốc quốc sắc thiên hương, thu hút ánh mắt của rất nhiều người, thế nhưng tên nhóc siêu quậy đứng ở bên cạnh khiến người khác cảm thấy như làm xấu đi cả bức tranh tuyệt đẹp này, rất nhiều người muốn đi lên đập cho nó một trận.
"Làm sao bây giờ?" Phong Ấn giả nhíu mày, tên thiếu niên đáng hận kia lại đi chung với công chúa Hỏa quốc khiến bọn họ phải kiêng dè.
"Bằng mọi giá phải diệt trừ hắn, không thể để hắn ra khỏi Bách Đoạn sơn, một khi trở lại Bổ Thiên các thì chắc chắn sẽ không dễ ra tay nữa." Có người nói nhỏ.
Bên trong rừng đá khôi phục lại sự yên tĩnh, mọi người tiếp tục tầm bảo, cảm ứng bảo cụ, nhưng nhiều ngày đã trôi qua chỉ có chưa đầy mười bảo cụ xuất thế bị người đoạt được.
Hiển nhiên, muốn có thu hoạch là điều không dễ, cần phải thỏa mãn các điều kiện đặc biệt, mà mọi người cũng không biết điều kiện đó như thế nào.
"Lão ca, các ngươi có tìm được bảo bối tốt gì không?" Nhóc Tỳ hỏi, thuận tiện dẫn theo Hỏa Linh Nhi và mấy vị sư huynh sư tỷ của Bổ Thiên các đi xung quanh, giới thiệu một ít tình huống nơi đây.
"Cút sang một bên mà chơi!" Mấy tên Phong Ấn giả thật sự là không muốn nhìn thấy mặt tên nhóc này, chỉ cần nhìn thấy nó là tự động nổi điên lên.
"Sư đệ, đệ biết bọn họ hả?" Một vị sư tỷ của Bổ Thiên các hỏi, thấy nó thân mật như thế còn tưởng rằng đó là người quen cũ.
Nhóc Tỳ gật gật đầu nói: "Uhm, đệ rất quen với bọn hắn, bầu bạn cả chặng đường dài, chắc sắp trở thành tri kỷ luôn rồi."
"Hả, quen tới như vậy luôn à, mau mau giới thiệu cho chúng ta với, chúng ta cũng nên bái kiến cho phải đạo." Có vị sư tỷ của Bổ Thiên các nói.
"Thôi khỏi, không cần phải như thế." Nhóc Tỳ lắc đầu.
"Lý do?" Một vị sư huynh không rõ.
"Có nhìn thấy lão mập mập kia không, đệ đã giết cháu trai của hắn. Còn có tên gầy ốm kia nữa, đệ đã làm thịt hai đứa cháu trai của y. Về gã đen thùi lùi kia, đệ đã đá văng cháu ngoại của hắn..." Nhóc Tỳ chỉ từng người rồi giới thiệu sơ lược.
Mấy vị sư huynh sư tỷ của Bổ Thiên các nghe tới trợn mắt há hốc miệng, là quan hệ kiểu gì đây, không phải là bầu bạn cả chặng đường dài sao, vậy tại sao tên nhóc siêu quậy này lại làm nên những chuyện nhân thần cộng phẫn này?
Đứng đối diện, đám lão già miệng phun ra lửa, tai bốc khói trắng, nộ khí bừng bừng, cái tên chết giẫm đáng ghét này.
Hỏa Linh Nhi trừng mắt nó, nói: "Ngươi lại chém gió!"
"Không, ta nói thật đó, bọn họ truy sát ta, ngược lại lại bị ta g**t ch*t hậu bối. Ta cảm thấy đã đánh ra giao tình với bọn họ, muốn biến chiến tranh thành tơ lụa, nhưng bọn họ không có cảm kích mà còn thề thốt phải giết cho bằng được ta, làm người tốt thật không dễ." Nhóc Tỳ kể lể.
Cả đám người không nói gì, đã làm ra những chuyện như thế mà đòi bắt tay làm bằng hữu? Tuyệt đối không có khả năng đó.
"Lão ca, đánh đánh giết giết là không đúng, chuyện gì cũng có thể ngồi xuống bàn bạc, nếu như ngay từ ban đầu chúng ta cùng nâng chén mời trăng sáng (*) thì chắc chắn sẽ không xảy ra màn thảm kịch như vậy. Haizz, biết nói gì đây." Nhóc Tỳ đi tới gần, kiễng chân, lại vỗ lên vai một lão già.