Đỉnh núi trống trải, những tảng đá xếp ngang dọc, đi vào tận cùng bên trong rừng đá khiến người khác phải thán phục, trên rất nhiều tảng đá có những đồ án rất sống động, như Kim Ô trục điện (*), Tù Ngưu vượt biển, Côn Bằng giương cánh…
(*)Kim Ô trục điện: Kim Ô nhanh như điện
Những bức tranh còn sót lại thời Thượng Cổ có rất nhiều thể loại, không biết ám chỉ điều gì, từ xưa đến nay có rất nhiều thiên tài tìm hiểu những vẫn không có kết quả, có thể đó chỉ là những ghi chép về sự huy hoàng năm đó.
"Bảo cụ, bảo cụ… mày đang ở đâu?" Nhóc Tỳ lẩm bẩm.
Rừng đá bao la, đá tảng lởm chởm, nó tỉ mỉ cảm ứng nhưng không thu được bất kỳ kết quả nào, lợi dụng những phù văn được ghi chép trong Nguyên Thủy Chân Giải để tiến hành câu thông nhưng vẫn vô dụng.
"Chuyện gì xảy ra thế này, đã có vài tên sinh linh đoạt được bảo cụ, vì sao ta lại không có gì hết." Nhóc Tỳ vò đầu, khuôn mặt nhăn nhó.
Nó hết quẹo trái lại quẹo phải, nhìn thấy mấy tên Phong Ấn giả đang tụ lại thương lượng điều gì đó, có người lau chùi một tảng đá lớn, còn có người thì cẩn thận cảm ứng.
Nhóc Tỳ từ phía sau đi tới, vỗ vỗ bải vai một người trong số đó, nói: "Lão ca, có thu hoạch gì không?"
"Hả, à không có thu hoạch gì hết." Lão già lắc đầu, sau đó cảm thấy có gì đó không đúng, thanh âm này sao lại non nớt như vậy? Bọn họ đồng thời quay đầu lại.
Chỉ thấy một tên nhóc con khuôn mặt bẩn thỉu, mắt to lung linh đứng ở trên một tảng đá đang kiễng chân vỗ vai một người trong bọn họ lám ra vẻ rất thân thiết.
"Đi sang một bên!" Lão già bị vỗ vai tức giận đến nỗi râu mép dựng cả lên, đây chính là cường định sinh tử, đã g**t ch*t hết những thiên tài trong tộc của bọn họ, vậy mà mặt dày lại bắt tay làm quen, chắc não không có nếp nhăn rồi.
"Lão ca, chú ý chút hình tượng đi, ta và ngươi đều là những cao nhân, phải biết độ lượng và bao dung cho người khác." Nhóc Tỳ đạp trên một tảng đá lớn, kiễng chân, lại tiếp tục vỗ lên bã vai lão già kia.
Lão già tức đến gần hộc máu, nếu như nơi này không phải là nơi ngừng chiến thì hắn lập tức sẽ đập tên nhóc siêu quậy đến kêu cha gọi mẹ luôn.
"Nhóc con, mày đang khiêu khích tao à, đừng nghĩ là tao không dám động thủ!" Những người khác tức giận, răng nghiến keng két.
"Mấy vị lão ca à, vậy là các vị không đúng rồi, cái gọi là đối thủ chân chính, đó là phải tôn trọng, hỗ trợ, nhung nhớ lẫn nhau, chúng ta có thể quyết chiến sinh tử nhưng khi ngồi xuống thì vẫn có thể nâng cốc cười nói vui vẻ, bàn luận những chuyện của thiên hạ." Nhóc Tỳ không ngừng lắc đầu.
"Thằng oắt con, ai thèm nhớ nhung mày. Nếu không phải ở nơi này thì tao đã dùng một ngón tay đè chết mày rồi." Một lão già tính tình nóng nảy sắp nổi điên lên rồi.
"Lão ca, ngươi hỏa khí quá nặng, ta dám nói phù văn ở gan của ngươi xảy ra vẫn đề rồi, hỏa khí quá nặng sẽ ảnh hưởng đến phúc phận sau này." Nhóc Tỳ lao về đằng trước, đạp lên trên một tảng đá lớn màu xanh, ôm chầm lấy cổ của hắn.
"Cút, té sang một bên!" Lão già phản ứng, tên nhóc con hỗn láo, vậy mà cũng dám xưng huynh gọi đệ với lão phu, đáng ghét nhất chính là, không lâu trước đây còn chém giết con cháu của mình.
Mấy lão già nộ khí bừng bừng, nếu như có thể động thủ thì đã nhào tới lột da móc thịt nó ra rồi.
Cuối cùng, Nhóc Tỳ lắc đầu, vỗ vỗ bả vai bọn họ, sau đó lại vỗ vỗ cặp mông của mình rồi xoay người rời đi.
"Nhóc con mất dạy!" Mấy người kìm nén cơn tức giận.
Ở bên cạnh, con Bạo Viên toàn thân đen thui cười khà khà không ngừng, sau đó dời cặp mắt nham hiểm về phía Nhóc Tỳ, tràn đầy sát khí.
Nó chính là con Thái Cổ di chủng mà Nhóc Tỳ đã gặp ở dưới chân núi, Nhóc Tỳ lườm lườm nó, nói: "Nhìn cái gì, khỉ đột, đừng có nhìn ta tràn đầy thân mật như vậy, ta không quen, với lại ta cũng không thương nhớ gì ngươi cả, cũng may là ngươi hình người nên không thể cho vào trong nồi nằm được."