"Kiếm của ta… Kiếm của ta…" Âm thanh lúc liền lúc đứt.
Nhóc Tỳ không sợ trời không sợ đất nhưng bây giờ lại tỏ ra rất sợ hãi, bởi vì khi nó lấy ra bảo kính Toan Nghê chiếu sáng bản thân, phát hiện có một chuỗi ký tự màu đen hiện lên trên trán có quan hệ với âm thanh này.
"Nguyền rủa!" Nhóc Tỳ kinh dị, trước khi tới đây nó đã cẩn thận tìm hiểu, Thượng cổ thần quái của Bổ Thiên các tồn tại rất lâu đời, người bị tuyển chọn nếu như thất bại thì chắc chắn sẽ phải chết bởi những ký tự màu đen nguyền rủa này.
"Quỷ gia... Ông nội ngươi!" Nhóc Tỳ phẫn uất.
Phân Bảo Nhai hừng vĩ bao la cao vút trong mây, quanh núi khói đen lượn lờ giống như Ma sơn hùng vĩ thời Thái Cổ, nó có một luồng khí tức ép người.
Một con đường mòn lát đá dẫn tới ngọn núi, tràn ngập những tan thương của năm tháng, từ xưa đến nay đã có không biết bao nhiêu thiếu niên anh hùng đi qua đây, nhưng cuối cùng máu nhuộm Ma sơn, không còn ai đi xuống nữa.
Tất Phương, Tỳ Hưu, chim thần màu vàng, Bồ Ma thụ chia nhau mỗi người đứng một phương, đề phòng lẫn nhau, khi tức ai nấy đều rất bá đạo, bọn họ chính là một nhóm thiên tài mạnh mẽ không dễ chọc chút nào.
Nhóc Tỳ trúng nguyền rủa nên tâm tình không được vui vẻ gì, khuôn mặt nó xám xịt như ai cũng thiếu nợ nó mười món bảo cụ, nó đi về phía trước không thèm để ý đến những cường giả đáng sợ kia.
Ngọn núi không có đến một cọng cỏ, toàn bộ đều là màu nâu xám chỉ có một phần núi đá màu đỏ sậm như là vết máu. Bậc thang đá màu xanh rất dài, nó bước lên mười bậc, nghĩ đến việc phải tìm cho bằng được một thanh kiếm thì khuôn mặt nhỏ nhắn càng xị xuống, căm giận không ngớt.
"Ta nào biết thanh kiếm đó ra làm sao? Không nói cho người ta hình dáng thì sao mà tìm được? Đau đầu quá!" Nhóc Tỳ khịt khịt mũi đi lên núi.
Bên cạnh, Tất Phương, Tỳ Hưu, Bồ Ma thụ vô cùng kinh ngạc, thiếu niên Nhân tộc này không thèm nhìn bọn họ lấy một cái, cứ như thế ngông nghênh đi về phía trước.
Phải biết rằng, các sinh linh khi tiến vào di tích thì làm gì có ai dám thất thần, chỉ cần có một người trong bọn họ xuất hiện thì những người khác đều sợ hãi khẩn trương phòng bị.
"Không kiêng nể gì cả." Một con Bạo Viên lên tiếng, ánh mắt lạnh lẽo.
Nhóc Tỳ nghe thấy thế, từ trong suy ngẫm tỉnh lại, quay đầu quan sát, nói: "Khỉ đột, ngươi nhìn cái gì thế hả, trông thật xấu xí. Ồ, ngươi thuần huyết hả?"
Bạo Viên chính là Thái Cổ di chủng, bộ tộc vô cùng mạnh mẽ, tổ tiên được mệnh danh là Thần Viên, ai dám gọi nó là khỉ đột? Chính vì thế khiến cho nó tức điên lên!
Nhóc Tỳ vò đầu, nói: "Ta đã đáp ứng A thúc, sẽ có một ngày thuần phục được một con hung thú thuần huyết, ngươi có phải không?"
Bạo Viên giận dữ. Đối diện với ánh mắt hừng hực này nó muốn nhảy lên gào thét rồi xe nát tứ chi của tên này ra.
Ở phía sau, cặp mắt của chim thần màu vàng càng thêm lạnh lẽo, bên trong con ngươi màu vàng kim kia b*n r* từng tia thần dị, nhìn chằm chằm Nhóc Tỳ.
"Thôi bỏ đi, hiện tại tâm tình của ta không tốt. Ta phải đi tìm một thanh kiếm gãy, nếu không chắc bị nguyền rủa đến chết quá." Nhóc Tỳ cúi đầu ủ rủ, xoay người đi lên trên núi.
Ánh mắt của cả đám sinh linh như những thanh kiếm sắc bén, nghe thấy thế thì rùng mình, vội vã rút lui, thứ nguyền rủa này rất quỷ dị, sơ xuất một tí thì sẽ rước họa vào thân cho nên họ cũng không muốn đụng đến làm gì.
"Hống..." Bạo Viên dùng sức đánh xuống b* ng*c của mình để phát tiết sự bất mãn, giống như trống trời vang vọng.
Ma sơn bao la, nhìn lên không thấy đỉnh, nhìn xuống càng không thấy đáy. Đây là lần đầu tiên Nhóc Tỳ đi lên một ngọn núi cao to hùng vĩ như thế này.
Những tảng đá lớn đặt ngổn ngang trên núi hình thành nên những khung cảnh lạ thường. Nhưng dù sao đây cũng không phải là Tịnh Thổ, những làn khói dày đặc lượn lờ xung quanh, toàn bộ bầu trời mặt đất đều u ám thi thoảng lại trông thấy một vài khối hài cốt to lớn, tất cả đều là những thiên tài thời cổ đại chết đi.
Tiểu thế giới này cứ cách mấy trăm năm lại mở ra một lần, từ xưa đến nay cũng không biết đã có bao nhiêu thiếu niên anh hùng chôn xương ở nơi đây.
"Ồ, đây là Bệ Ngạn, nhưng đáng tiếc phù cốt nguyên thủy đã bị người khác lấy đi mất rồi." Nhóc Tỳ nhìn xung quanh rồi lại tiếp túc tiến bước.