Xe kéo phát sáng, chiếc xe này vừa là xe để đi đường vừa là một chiếc chiến xa cổ xưa, lúc này phù văn đan xen tạo thành một màn ánh sáng bao phủ mấy người. Một mảng phù văn lớn bay ra ngoài, gần như lấp kín cả khe núi khiến cho vách núi nứt ra, đá lớn lăn xuống, bụi bặm mù trời.
Nhóc Tỳ vừa né tránh vừa lấy ra bảo cụ để đối kháng, lần này nó gặp nguy hiểm rồi, từng luồng thần mang phóng tới đánh nát bấy nơi nó đang đứng làm cho đất đá văng tung tóe.
Vách núi xung quanh sụp đổ vang lên những tiếng ầm ầm, những khối đã nứt vỡ bay loạn xạ lên trời, khe núi đổ nát, bụi mù dày đặc giống như sắp hủy diệt đến nơi.
"Bạch Hổ, mày đã chọc giận tao, tao sẽ ăn thịt mày!" Nhóc Tỳ phẫn nộ nhăn mày. Nó tốn hết bao sức lực thử lấy đi cốt tháp lấp lánh kia, vậy mà không ngờ rằng con Bạch Hổ này lại xông đến phá hủy tất cả.
Tòa cốt tháp trắng tinh này thật sự rất không bình thường, lơ lửng một mình ở nơi đó, chỉ cần nhẹ nhàng chấn động liền có khí lành bốc lên đẩy lui cốt tiễn và bảo kính, rất khó để tiếp cận được nó.
Phải biết rằng, nó không có thực sự phát động công kích, đây chỉ là tự bản thân tỏa ra những gợn sóng thần bí mà thôi!
Cuối cùng, Nhóc Tỳ phải vận dụng cổ pháp trong 'Nguyên Thủy Chân Giải', thử câu thông với nó, sử dụng phù văn cộng hưởng cùng nó, mới vừa có chút hiệu quả thì con Bạch Hổ này xông vào, làm cho cốt tháp thần thánh giật mình.
Bạch Hỗ đứng sừng sững trên xe kéo, thân thể của nó không to lớn bao nhiêu thế nhưng lại có uy thế khiến người khác khó xâm phạm, đôi tròng mắt tỏa ra màu vàng nhạt giống như dao nhọn khiếp người.
"Ngươi đang nói chuyện với ta?" Nó rốt cuộc cũng nói tiếng người, mặt mày lạnh lùng, con ngươi tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo lấp lánh giống như hai mũi tên muốn b*n r* ngoài.
"Phí lời, mèo lớn, mày đang tự tìm đường chết đấy!" Nhóc Tỳ giận dữ nói. Hiện tại nó không thể liên hệ với cốt tháp, có những làn sương mù khuếch tán ra xung quanh ngăn cản nó ở bên ngoài.
"Niêm phong khe núi. g**t ch*t hắn, ta rất ghét những tên Nhân tộc ăn nói như vậy với ta, rồi mua chóng thu lại món chí bảo này!" Bạch Hổ mở miệng rồi nhanh chóng ra tay. Nó vung lên móng vuốt, giống như có một ngọn núi đập mạnh xuống làm cho đất rung núi chuyển, những phù văn trắng xóa nhấn chìm cả khe núi.
Phía trên xe kéo, Bạch Hổ ban xuống một cái túi da thú cho một lão già, lão ta nhận lấy rồi tháo dây buộc. Lúc này miệng túi tỏa ra hào quang, luồng hào quang này có sức hút không gì cản nổi. Giống như muốn thu lấy toàn bộ những thứ ở trong khe núi này.
"Rầm!"
Liên tục bị quấy nhiễu, rốt cuộc tòa cốt tháp cũng đã thức tỉnh, bùng phát ra ánh sáng màu trắng giống như sóng biển chấn động bốn phương.
Nhóc Tỳ giật mình, vội vàng thu lại cốt tiễn cùng với bảo kính, bảo vệ bản thân rồi nhanh chóng lùi ra nơi này thật xa.
"Bảo bối tốt, bất luận trả giá lớn đến mức nào thì cũng phải lấy được, các ngươi hợp lực lại tế ra túi Càn Khôn cho ta. Text được lấy tại Truyện FULL
Hai ả thiên tài thiếu nữ Nhân tộc ở bên trong xe kéo cùng với bốn tên đàn ông vạm vỡ cùng bước về phía trước giúp đỡ lão già, cùng nhau thúc giục túi Càn Khôn, đây là chiếc túi được làm từ da quý của Thái Cổ di chủng.
Toàn thân bọn họ đều tỏa ra thần quang truyền vào bên trong túi da thú làm cho nó càng thêm chói mắt, miệng túi rực rỡ, nuốt lấy vạn vật, có thể thấy được những khối đá mấy vạn cân, mười mấy vạn cân bị hút tới rồi rơi vào trong túi.
Mặc dù miệng túi không lớn nhưng có thể tiếp nhận toàn bộ núi sông.
Cặp mắt Nhóc Tỳ hiện ra thần quang, chiếc túi này thật sự quá lợi hại, vậy mà có thế chứa đựng vạn vật, cho dù có bao nhiêu đồ vật vẫn có thể nhét vào bên trong, không cần lo lắng nặng nhẹ.
"Bảo bối thật tốt, nếu như ta đoạt được thì những Thái Cổ di chủng bị ta bắt đều có thể nhét hết vào bên trong!" Nó nắm chặt nắm đấm.
Bên trong khe núi, những tảng đá không ngừng bay về phía miệng túi Càn Khôn thế nhưng tòa cốt tháp kia vẫn yên lặng đứng đó không nhúc nhích, sương mù mờ mịt chuyển động xung quanh, càng thêm thần bí khó lường.
"Lên!" Bạch Hổ rống to tự mình ra tay, tỏa ra hào quang bao phủ túi Càn Khôn, khiến cho uy thế của nó càng tăng thêm.
"Rầm!"
Cốt tháp trắng tinh nhiều lần bị quấy nhiễu rốt cuộc cũng bạo động, thân tháp run lên, cả khe núi sụp đổ hoàn toàn, không ngừng chấn động, sóng gợn như biển, làm cho dãy núi lay động mãnh liệt như là động đất.
"Không xong, bảo cụ này thành tinh rồi!" Bạch Hổ kêu lên sợ hãi, xe kéo nhanh chóng bay lên không gần như tiến vào trong tầng mây trên cao, muốn duy trì một khoảng cách an toàn nhất định.
Cốt tháp chấn động, tỏa ra từng mảnh phù văn xém tý nữa đã lật tung bọn họ lên, xe kéo gần như rơi xuống dưới.
"Thử lần cuối cùng, nếu như thất bại, chúng ta nhanh chóng rời đi!" Bạch Hổ chưa từ bỏ ý định.
Bọn lại lại tiếp tục điều khiển túi Càn Khôn, từng làn ánh sáng b*n r* bốn phía, miệng túi tỏa ra phù văn liên miên không dứt, từng luồng từng luồng khuếch tán về bốn phương tám hướng.
Cốt tháp run nhè nhẹ, nhanh chóng thu lại tất cả sương mù rồi bắt đầu tỏa sáng, toàn thân óng ánh gần như trong suốt, có những gợn sóng khiến người ta sợ hãi đang khuếch tán ra xung quanh.
Nhóc Tỳ thấy thế, không nói hai lời, cũng không nghĩ tới việc ăn thịt con Bạch Hổ này nữa, nó nhảy lên bảo kính Toan Nghê rồi hóa thành một vệt sáng nhanh chóng trốn đi thật xa, nó linh cảm được có một luồng khí tức rất nguy hiểm sắp xuất hiện.