*Triều ở đây là thủy triều nhé
Sơn môn nguy nga, hai tòa núi đá hiện lên màu nâu xám, vững chắc và cổ xưa, nó đứng đó đã không biết được bao nhiêu năm tháng rồi.
Từ khi chư thánh đổ máu thời Thượng Cổ đến hiện tại, cứ cách mấy trăm năm sẽ có những thiếu niên anh hùng tiến nào Bách Đoạn sơn, đã có rất nhiều người từng tới nơi này để tìm kiếm bảo cụ thích hợp với mình.
Khi Nhóc Tỳ tiến vào thì đã có những thiên tài của một nhóm chủng tộc mạnh mẽ khác đi vào trước, sau đó những nhóm người tiếp theo như là một trận hồng thủy kéo vào bên trong.
Khu phế tích này rộng lớn vô cùng, từng làn khói đen quấn lấy nhau khiến cho đất trời trở nên mờ mịt, không cách nào thấy được những cảnh vật ở quá xa. Trên mặt đất, gạch vụn tường đá rơi vãi khắp mọi nơi, đây chính là một khu di tích thời Thượng Cổ.
"Xoẹt"
Một luồng ánh sáng từ trong phế tích vọt lên, giống như một sợi tơ bạc uốn lượn nhanh chóng xuyên thủng vào không trung, khiến cho mọi người kinh hãi nhảy dựng cả lên.
"Đuổi theo!"
Một nhóm thiên tài kêu to, nhanh chóng đuổi theo về nơi xa, đây chính là một bảo cụ đã thông linh, nếu như tóm được thì giá trị khó mà tưởng tượng.
''Bảo cụ đều nằm ở trong phế tích hay sao?" Nhóc Tỳ nghi hoặc, vừa rồi nó đã thấy rất rõ sợi tơ bạc kia, đó chính là một nhánh cây, trải qua năm tháng dài đằng đẵng mà vẫn không mục nát nên tràn đầy linh tính.
"Những bảo cụ này đều có sinh mệnh, chắc chắn sẽ không ở yên một chỗ mà sẽ thường xuyên biến hóa vị trí, cho nên có thể xuất hiện ở bất cứ chỗ nào." Hỏa Nha nói.
Một đoàn sinh linh đi chung với nhau, ngoại trừ Nhóc Tỳ ra thì toàn là Thái cổ di chủng, thực lực mạnh mẽ, nội tình hùng hậu nên những người bình thường căn bản không giám tới gần.
Khu di tích này cực kỳ rộng lớn, từ đầu đến cuối ngoại trừ những miếng gạch vụn vỡ nát ở phương xa thì chỉ còn có những ngọn núi đã bị phá vỡ, thỉnh thoảng lại có những luồng hào quang của bảo vật ở sâu bên trong mây mù tối tăm bay vọt lên.
Trên đường đi vào sâu bên trong, nhóm người bọn họ dẫm lên những miếng gạch vụn còn sót lại phát ra những tiếng răng rắc vang vọng, phảng phất như nghe thấy thần âm của những trận chiến đấu năm xưa, làm cho trong lòng mọi người khó mà yên tĩnh.
"Ô ô..."
Một vùng khói tím bốc hơi lên, phát ra những tiếng nghẹn ngào, lại thêm một kiện bảo cụ nữa. Đó chính là một cái sừng thú màu tím, xuyên thủng một bức tường đổ vọt thẳng hướng phương xa.
"Đuổi theo!"
Nhóc Tỳ hô to, đám Thái Cổ dị chủng này đã đỏ mắt từ lâu, chiếc sừng này tuyệt đối không phải là vật tầm thường, thanh âm của nó như ma chú làm cho nguyên thần con người như rạn nứt ra, cho nên khẳng định rằng kiện bảo cụ này rất quý giá.
Đại Hồng Điểu kêu gào, sử dụng cặp cánh như là đôi tay nắm lấy nồi đen ném mạnh về phía cái sừng thú kia.
"Rầm!"
Mặc dù bị đụng trúng nhưng sừng thú màu tím vẫn không hề hấn gì, hơi nước càng ngày càng dày đặc. Nồi đen bị đụng văng ra xa, rơi xuống một cung điện hùng vĩ đã bị xụp đổ, bụi bặm bốc lên mù mịt.
"Mọi người cùng xuất thủ!"
Sư Tử chín đầu, Tử Điêu, Hỏa Nha, cường giả Tộc ba mắt, Nhóc Tỳ đều đồng thời ra tay, phù văn ngập trời bao phủ về phía sừng thú kia.
Đồng thời, bọn họ toàn lực vây đánh về bên hông sừng thú. Cố gắng bắt cho bằng được bảo cụ thông linh này.
"Xoẹt!"
Sừng thú màu tím phát sáng càng thêm rực rỡ, vậy mà lại phá không bay lên tiến vào bầu trời tối tăm. Tốc độ quá nhanh, chỉ trong nháy mắt mà đã mất tung tích.
"Thật mạnh!"
"Đúng là di vật của chư thánh, tràn đầy linh tính, mặc dù nó không đánh trả vậy mà vẫn có uy thế như vậy."
Bọn họ tiếc nuối, không có biện pháp nào khác ngoài việc trơ mắt mà nhìn.
"Vù" một tiếng, hư không run rẩy, một dải ngân hà như tấm lụa xuất hiện quét thẳng về phía eo nhỏ của Nhóc Tỳ, ánh kiếm khiếp người này như thể phải chém đứt nó ra làm hai cho bằng được.
Nó nhanh chóng tránh né, ánh kiếm như cầu vòng bay xượt qua thân thể nó, cắt đứt tảng đá mười mấy vạn cân ở phía trước nó ra làm đôi, mặt cắt nhẵn nhụi như mặt gương!
Chiêu kiếm này sắc bén đến đáng sợ, nếu như chém trúng người mà nói thì chỉ có con đường chết, thực sự quá mạnh mẽ.
"Lại dám đánh giết chúng ta?" Trong mắt Đại Hồng Điểu lộ ra ánh sáng hung ác, vừa mới lên cấp, thực lực tăng lên rất nhiều, nó đang muốn tìm một người để so tài nghệ.
Nhóc Tỳ nghiêm nghị, trên mặt đầy vẻ tức giận nhìn chằm chằm về hướng vừa rồi thì chỉ thấy một người mặc áo bào màu xanh nhanh chóng thối lui.
"Giết!"
Đại Hồng Điểu quát to một tiếng, vỗ cánh bay lên, nhanh chóng hướng về người phương xa đang bỏ chạy, nó có thể phi hành cho nên tốc độ nhanh hơn những người khác.
"Chúng ta cùng tiến lên nào, ở trước mặt nhiều người như vậy mà có gan động thủ, chẳng lẽ không xem chúng ta ra gì hết sao?" Sư Tử chín đầu cũng há miệng hét thật lớn, ánh sáng hoàng kim bao phủ toàn bộ phế tích.
Một đám Thái Cổ di chủng cũng bạo động bám sát lấy Đại Hồng Điểu, Sư tử chín đầu, Nhóc Tỳ cùng chạy theo đuổi giết.
"Keng"
Tia lửa văng tung tóe khắp bầu trời, nồi đen của Đại Hồng Điểu va chạm kịch liệt với một thanh phi kiếm tạo nên những màn hào quang chói lọi, không ngừng vang vọng xung quanh.
"Nhanh lên, ông nội nhà nó chứ, lại gặp phải một tên lợi hại!" Đại Hồng Điểu kêu lên sợ hãi, nhanh chóng cầu viện. Nguồn tại http://Truyện FULL