"Ta không có nhìn lầm đấy chứ? Quả nhiên là tên nhóc siêu quậy ở Hư Thần giới đã tiến vào Bách Đoạn sơn!"
Bên ngoài sơn môn ồn ào, những thiên tài ở các tộc không ngừng ồ lên, chẳng trách lại có người treo giải thưởng để lấy đầu lâu của nó, không ngờ nó thật sự tiến vào trong tiểu thế giới này.
"Nghe tiếng không bằng gặp mặt, Phì Di đáng thương, thiên tài Tộc ba mắt đáng thương, chim Loan năm màu đáng thương vậy mà gặp phải tên nhóc này."
"Thật là không thẹn với uy danh của nó, nhân thần cộng phẫn --- Nhóc siêu quậy!"
Ai nấy đều thán phục, nghĩ đến những việc làm khác thường của nó thì cảm thán không thôi, rất nhiều người cũng muốn làm vài chuyện "Nhân thần cộng phẫn" trả đũa nó nhưng không ngoại lệ đều chẳng có kết quả tốt lành gì.
Thiên tài Nhân tộc vừa giật mình vừa chấn động, đồng thời cảm thấy rất hưng phấn, thằng nhóc rách rưới này hung tàn như vậy, hơn nữa nó đối phó với các bộ tộc mạnh mẽ khác cũng làm tăng mạnh uy phong của Nhân tộc.
"Thật sự không nghĩ tới sẽ có một ngày ta lại được đối mặt với nhóc siêu quậy, quá khó tin." Một vài thiếu nữ thì thầm, cặp mắt trong veo mở thật to, hận không thể chen lấn tới trước. Nhưng các nàng cũng không dám làm vậy bởi vì bên ngoài sơn môn có rất nhiều di tộc mạnh mẽ.
Đương nhiên cũng có người căm phẫn, những việc làm của Nhóc Tỳ ở Hư Thần giới họ đã không thích, hiện tại càng không thích hơn.
"Việc này mà truyền đi, bất kể là Cổ quốc hay là Hư Thần giới đều muốn bùng nổ, cảnh giới của nhóc siêu quậy càng ngày càng hung tàn, càng ngày càng cực phẩm!"
Nơi này toàn bộ sôi sục, những thiên tài của các chủng tộc khác bắt đầu biết được lai lịch của thằng nhóc này, biết được những chuyện xưa vô cùng huy hoàng của nó thì trợn mắt há hốc miệng, tên nhóc này quái dị đến lạ thường.
Bênh cạnh sơn môn, dòng suối tươi mát chảy cuồn cuộn. Bên cạnh Đại Hồng Điểu là một cái nồi màu đen không ngừng bốc lên từng làn ánh sáng rực rỡ, lửa cháy hừng hực khiến nước bên trong nối sôi ùng ục.
"Nhanh nhanh, nước sôi lắm rồi!" Nó vô cùng hưng phấn và run rẩy quay đầu nhìn lại. Phì Di là một loại rắn thần có sức hấp dẫn vô cùng mạnh mẽ đối với loài chim như nó.
"Mày làm đi." Nhóc Tỳ ném con quái xà cho nó.
"Được rồi!" Đại Hồng Điểu kêu lên đầy sảng khoái. Dùng lông chim lau miệng nó sắp ch** n**c miếng rồi.
Cả người Phì Di có màu đỏ rực, lớp vảy chi chít và cứng rắng cực kỳ. Ẩn hiện từng tia khói đỏ, khi búng vào trên lớp vảy kêu lên những tiếng "Coong coong". Nghe như cứng hơn cả sắt đá vậy.
Nó chỉ có một cái đầu, từ gáy trở xuống thì bắt đầu phân nhánh thành hai thân rắn, trên mỗi thân đều có một chiếc cánh, khi kết hợp lại thì mới có thể bay lên được, nó có tổng cộng sáu cái móng vuốt, mỗi cái như là vuốt giao, vảy đỏ chi chít dày đặc có thể dễ dàng xé rách sắt đá.
"Thật khó làm. Ta chưa bao giờ ăn một con rắn nào như thế này cả?" Đại Hồng Điểu đầu chảy đầy mồ hôi. Bởi vì lớp vảy màu đỏ của con rắn này quá cứng rắn, cố gắng hết sức dùng tia chớp đánh vào thì mới xé ra được một đoạn nhỏ mà thôi.
Cuối cùng, nó đành phải mượn Cốt Tiễn màu vàng của Nhóc Tỳ. Từ từ từng chút từng chút một xé lớp vảy cứng ngắt này ra.
Thịt của Phì Di óng ánh trắng trẻo, vô cùng mềm mại, hào quang lưu chuyển, còn chưa nấu chín mà đã ngửi thấy mùi thơm ngát, khiến nước miếng chảy ào ào.
"Ha ha, thành công, hầm một nồi canh rắn, đây tuyệt đối là mỹ vị chốn nhân gian!" Đại Hồng Điểu nhanh chóng thả thịt rắn vào trong nồi, tự nhiên hầm thịt trước mặt mọi người.
Tử Điêu cũng tiến tới sát bên cạnh, đôi mắt như viên ru-bi xoay chuyển, tên thiếu niên Nhân tộc kia thật đáng sợ, tốt nhất phải tạo được mối quan hệ tốt với hắn, nếu không lỡ bị hắn ăn thịt thì gay to.
"Nơi này có một ít muối tinh, không nên lãng phí." Nhóc Tỳ ném một ít muối cho Đại Hồng Điểu.
Sau khi giải quyết một đám cường giả Vũ tộc ở trong sa mạc, Nhóc Tỳ đã tìm kiếm những "Bảo cụ" thất lạc của mình trên người của bọn họ, khi tìm kiếm thì lấy một ít gia vị chiếm làm của riêng.
Lúc này, nó ngồi bên cạnh dòng suối một tay cầm miếng thịt nơi bắp đùi một tay cầm miếng thịt nơi cánh của chim Loan năm màu, sau khi đã vặt sạch lông thần đang phát sáng thì nó bảo Đại Hồng Điểu nhóm lửa nướng chín.
Nhóc Tỳ rất kiên trì nướng chín hai miếng thịt nặng mấy chục cân này, không lâu sau mùi thịt thơm lừng, miếng thịt trở nên vàng đẹp mắt.
"Thơm quá đi!" Nhóc Tỳ nuốt nước miếng ừng ực.
Không riêng gì nó, ngay cả những di chủng vây xem xung quanh cũng yết hầu động đậy, lén lút mà nuốt nước miếng, bởi vì đây không phải là miếng thịt bình thường, đây chính là thịt quý của Thần Loan năm màu, có mấy người mới có phúc phận để ăn?
Hào quang từng tia từng tia từ miếng thịt đùi và cánh phát ra, những giọt mỡ nhỏ xuống kêu lên xèo xèo khiến cho mọi người tốn không ít nước miếng.
Đây là một loại thuốc vô cùng bổ dưỡng, ăn vào làm cho người ta tinh khí cuồn cuộn, sức mạnh vô biên, thực lực có thể tăng lên một bước dài.
Không nói đến người khác, ngay cả những tên Thái Cổ di chủng từng đối đầu với Nhóc Tỳ cũng thèm không thôi, hận không thể đi tới bắt tay làm quen để được phân một phần miếng thịt tuyệt vời kia.
Chỉ có một sinh linh phẫn nộ chính là chim Loan năm màu, cả người nó hào quang bùng phát ở trên trời cao bay lượn không ngừng hí dài, hận không thể phá tan mảnh trời xanh này.