Chim Loan năm màu nghe thấy vậy thì lông cánh toàn bộ xù ra, đặc biệt là đám Linh Vũ tuyệt đẹp ở trên đỉnh đầu càng dựng đứng, cả người phát ra ánh sáng rực rỡ, hai mắt của nó trợn tròn phát ra từng tia hung quang.
"Nhân loại, ngươi biết đang nói chuyện với ai không?" Tiếng nói của nó ồm ồm như là đao kiếm va chạm vào nhau, kèm theo là một loại uy nghiêm.
"Không phải chỉ là một con chim thôi sao, cũng chỉ là một món ăn mà thôi." Nhóc Tỳ dửng dưng, rồi liếc nhìn nó như ý bảo ngươi đặc biệt lắm sao?
Tiếng chim hót chấn động trời cao, hào quang xuất hiện, một đoàn lông chim sặc sỡ giống như là những mũi tên thần năm màu tấn công tới, phát ra những tiếng vù vù vô cùng kinh khủng đánh thẳng về mi tâm của Nhóc Tỳ.
"Hống..." Sư Tử chín đầu rít gào, ánh sáng hoàng kim rực rỡ bao phủ toàn bộ phía trước, chặn lại những mũi tên do lông vũ sặc sỡ hóa thành khiến chúng lơ lững giữa không trung.
"Sư huynh, đây là ý gì?" Chim Loan năm màu giận tái mặt, nó rất không vui.
"Loan huynh, không cần thiết phải động võ." Sư Tử chín đầu nói, nếu như là người khác thì thôi, thế nhưng giao tình giữa tổ phụ của chim Loan này với Cửu Linh Vương cũng không tệ cho nên nó không đành lòng nhìn con chim Loan này gặp xui xẻo. Bời vì nó biết sự hung tàn của tên nhóc con này, nếu như làm tên nhóc này tức giận rất có thể nó sẽ ăn thịt con chim này ngay.
Nhóc Tỳ lên tiếng nói: "Tiểu đệ, vì sao ngươi lại ngăn cản con mồi của ta, nhìn hình dáng của con chim lạ này cũng rất hiếm thấy, nếu như nướng chín rồi ăn thì nhất định rất ngon."
Từng cọng long của chim Loan năm màu dựng đứng, lấp lánh hào quang, con mắt đỏ ngầu, nói: "Nhân loại, ngươi lặp lại lần nữa xem?"
Nhóc Tỳ căn bản không thèm để ý, trực tiếp bước về phía trước ép sát đến con chim Loan, dùng hành động để đáp trả câu hỏi vừa rồi, nó ghét nhất những ai uy h**p mình.
Tất cả sinh linh vây xem đều giật mình, tên thiếu niên Nhân tộc này quả nhiên quyết đoán. Nó thật sự không sợ chim Loan năm màu, nó sẽ ăn thịt con chim này?
"Nhân loại, ngươi quá kiêu ngạo…" Khi chim Loan năm màu chưa có hành động gì thì cường giả của Tộc ba mắt lại mở miệng, khóe miệng lộ tia cười đểu.
"Người không phạm ta, ta không phạm người." Nhóc Tỳ quay đầu nhìn về phía bọn họ, nói: "Ta không phải đã nói rồi sao, do hai người các ngươi có dáng vẻ loài người nên ta không thèm ăn thịt các ngươi, chờ chọc ta!"
Sắc mặt của hai huynh đệ Tộc ba mắt xám xịt, xưa nay toàn là bọn họ đi uy h**p kẻ khác, chưa từng có một tên nào lại dám mở miệng đòi ăn thịt bọn họ.
"Hôm nay đừng ai ra tay hết, cứ để chúng ta lo liệu là được!" Một trong hai người trầm giọng nói.
"Thì ra là ngươi, chúng ta lại gặp nhau rồi." Đúng lúc này, một tiếng cười lạnh lẽo truyền đến, nơi xa xuất hiện một con quái xà dài mấy mét, nó cũng không thô to cho lắm nhưng nhìn rất ghê tởm.
Toàn thân nó có màu đỏ thắm giống như là được đúc bằng thần kim vậy. Từ đầu trờ xuống thì bắt đầu phân chia thành hai cơ thể, mọc ra sáu cái chân, bốn chiếc cánh, vảy chi chít. Quái dị và dữ tợn.
Đây chính là Thái Cổ di chủng --- Phì Di, đã từng gặp Nhóc Tỳ ở Đoạn Không thành, nó đã từng dùng đuôi khiêu khích đánh về phía Nhóc Tỳ, thiếu chút nữa thì tạo nên xung đột giữa hai người.
"Giun dài, lại là ngươi nữa à, lần này mà khiêu khích nữa thì ta sẽ không tha thứ như lần trước đâu đấy." Nhóc Tỳ cảnh cáo.
Bên trong sơn môn nguy nga, sương mù dày đặc, từng vệt bảo quang không ngừng bay lên, tương truyền những thứ đó đều là bảo cụ mạnh mẽ đã thông linh từ lâu.
Mà ngoài sơn môn, sinh linh đông nghịt, không có ai đi vào bên trong mà những sinh linh này đều bị đám người Nhóc Tỳ thu hút sự chú ý.
Phì Di hừ lạnh, thân thể màu đỏ thẫm lấp lánh hi quang, hai con mắt cực kỳ lạnh lẽo, nói: "Đây không phải ở Đoạn Không thành, không có những trưởng bối để bảo vệ cho ngươi, ở đây chưa đến lượt ngươi hung hăng."
"Hả, thật là náo nhiệt, đã từ rất lâu không có một tộc nào dám khiêu khích chúng ta hết." Một con Quạ Lửa mở miệng toàn thân nó đen thui bốc lên những ngọn lửa màu đen, cũng là người quen cũ của Sư Tử chín đầu.
Sư Tử chín đầu càng thêm nhức đầu, lần này náo nhiệt quá, tất cả đều là những di chủng mạnh mẽ đến từ những tộc mạnh có lai lịch rất lớn, toàn bộ cùng tiến tới thì sao mà hòa giải được.
"Đại Hồng!" Nhóc Tỳ kêu lên, lúc này nó không có một chút sợ hãi nào mà thay vào đó là sự phấn chấn, vừa nhìn đám di chủng vừa nuốt ngụm nước miếng.
"Ta ở đây." Đại Hồng điểu nhanh chóng từ bên cạnh xuất hiện.
"Nhanh nhanh, mày rửa sạch nồi đen rồi đun sôi một ấm nước, chuẩn bị một bữa tiệc lớn!" Nhóc Tỳ phân phó.
Đại Hồng điểu cau mày, đây chính là bảo cụ của nó, nhìn giống như cái nồi màu đen nhưng thật ra được tạc từ trứng của loài chim, rất có giá trị. Nhưng rất nhanh mặt mày liền hớn hở, hầm một nồi Thái Cổ di chủng, dự một buổi tiệc lớn thì có thể thiếu mặt nó được sao?