Một con Tử Điêu dài tới một trượng*, toàn thân màu tím óng ánh, cặp mắt giống như hạt ru-bi long lanh trong sáng, đi ngang qua núi rừng rồi xuất hiện tại nơi đây.
(*) Tử Điêu: chồn tía
Trượng: Từ thời Minh, Thanh trở lại đây, 1 trượng = 10 xích (thước) = 3.33333333…… mét
Một nhóm cường giả thiếu niên cũng nhanh chóng chạy tới, lấy ra bảo cụ đánh về phía trước như là muốn thu phục bằng được con Thái Cổ di chủng còn nhỏ này.
"Thật là thần tuấn, con Tử Điêu này rất bất phàm, nếu như không phải nó bị trọng thương thì đám người này đừng hòng làm gì được nó," Đại Hồng Điểu ngạc nhiên.
Đây chính là một con Thái Cổ di chủng hiếm thấy, linh khí ép người với lại cũng không thiếu khí tức hung ác, giữa trán nó có một con mắt nằm dọc, không biết đã cùng tranh đấu với sinh vật nào mà lại xuất hiện một dấu móng tay rất đáng sợ.
"Nhanh chóng rời đi, Võ Vương phủ đang bắt Thái Cổ di chủng, không được cản trở!" Có một người nhanh nhẹn xông lên phía trước hét lớn.
Nhóc Tỳ từ trên lưng Đại Hồng Điểu nhảy xuống cũng không thèm để ý đến người vừa rồi, mà chỉ chăm chăm về phía con Tử Điêu đang bị bao vây kia, nó cảm thấy con vật này chính là một loại thuốc vô cùng bổ dưỡng.
"Ta đang nói các ngươi đấy, có nghe không hả!" Lại có người hét lớn, nhanh chóng vọt về phía trước rồi niêm phong lại thông đạo màu vàng kia, phòng ngừa việc Tử Điêu chạy trốn đến khu vực khác.
Nhóc Tỳ không thèm để ý, nó vẫn như trước thể hiện ra vẻ suy tư.
Đám người kia tức giận, vẻ mặt lãnh khốc đi về phía trước, có người nhìn về phía Đại Hồng Điểu, nói: "Hỏa Vân Tước, nó cũng là một con Thái Cổ di chủng."
"Chúng ta đang nói với ngươi đó, điếc à?" Người cầm đầu mày rậm mắt to, động tác mạnh mẽ, nhìn khoảng mười lăm mười sáu tuổi, anh khí* bức nhân nhìn về nơi này.
(*): Khí khái anh hùng.
Nhóc Tỳ nhìn lại đám người kia rồi rơi vào trầm tư, cố gắng từ trong ký ức nhạt nhòa của mình để nhớ lại mấy người này là ai, rất có thể hồi nhỏ nó đã từng chơi đùa với một trong những người này. Nhưng cho dù suy nghĩ thế nào đi nữa thì vẫn không cách nào nhớ ra được, hơn tám năm rồi mà. Những đứa trẻ ngày xưa nay đều trở thành những thiếu niên anh khí bừng bừng.
Hay là những người này không phải là những đứa trẻ mà năm xưa mình đã từng thấy.
Trước khi Nhóc Tỳ bị bệnh cũng có một vài anh họ chơi đừa với nó. Nhưng từ khi nó mất đi Chí Tôn cốt, càng ngày càng yếu ớt hơn thì không có một ai tới tìm nó để chơi đùa, duy chỉ có mỗi mình a Man làm bạn.
"Này, ngươi có nghe hay không đấy." Có người trách mắng.
"Nghe chứ, ta đứng ở một bên quan sát là được rồi, vùng đất này lớn như vậy thế nào cũng có chỗ cho ta mà." Nhóc Tỳ lên tiếng.
Đại Hồng Điểu ngạc nhiên, tên nhóc siêu quậy này hình như có chút là lạ, lại hạ mình đến như vậy.
"Chúng ta muốn ngươi lùi sang một bên, đừng làm ảnh hưởng đến việc bắt Thái Cổ di chủng của chúng ta." Có người trách mắng.
Nhóc Tỳ trợn mắt, nhìn chằm chằm vào bọn họ mà không nói năng gì.
Đại Hồng Điểu không đồng ý, nói: "Ông đây cứ đứng ở đây đấy, vì sao lại phải nhường đường cho các ngươi, các ngươi nghĩ mình là ai?"
Bên ngoài nó xưng vương xưng bá, không một ai dám trêu chọc cho nên sớm đã hình thành nên tính cách Sơn đại vương. Khi tiến vào Bách Đoạn sơn tự nhiên cũng không phải hạng hiền lành gì.
"Con chim này thật hung hăng quá mà, cũng là một Thái Cổ di chủng, ta nghĩ hay là bắt luôn cho xong." Một người lạnh lùng nói, hắn sớm đã để ý đến Đại Hồng Điểu rồi.
Mấy người cầm đầu giơ tay vẫy một phát, đám người này nhanh chóng vây chặt con Tử Điêu kia, đồng thời bọn họ dường như cũng nhắm vào Nhóc Tỳ cùng Đại Hồng Điểu.
Nhóc Tỳ thở dài một hơi, vứt bỏ hồi ức mà trở lại với hiện thực, con mắt nhấp nháy, nói lời chân thành: "Ta cảnh cáo các ngươi, đừng nên chọc đến ta!"
"Chúng ta cũng không muốn bắt nạt ngươi, nhưng đứng ở nơi này làm vướng bận đến việc bắt con Tử Điêu này của chúng ta, vì thế ta khuyên ngươi nên rời đi, nếu không thì tự gánh lấy hậu quả." Người cầm đầu nói, giận đến tái mặt.
Ở đằng sau hắn có một số người nhìn chằm chằm về phía Đại Hồng Điểu, trong lòng nôn nóng rất muốn bắt luôn con chim này.