Hít một hơi thật dài, Nhóc Tỳ cảm thấy trong cơ thể tức khắc sinh ra âm thanh như thác nước, hơn nữa khí lành dâng lên, ngoại trừ gân mạch cốt cách càng thêm óng ánh và khỏe mạnh thì tạng phủ của nó cũng phát quang như một mặt trời nhỏ.
Đây không phải là ảo giác mà là sự thật. Nhóc Tỳ chỉ hơi dùng sức một chút lục phủ ngũ tạng của nó liền phát ra tiếng vang như nước vỡ đê, rung động không ngừng, thanh thế kinh người, tỏa ra hào quang và khí tức mạnh mẽ.
Nó có thể cảm thấy rõ ràng ngũ tạng như thần luân. Nó vận chuyển phù văn dồn ép về phía tạng phủ của mình. Trái tim lóng lánh, còn các bộ phận khác như lá lách đều vô cùng mạnh mẽ, chẳng ngờ đang chuyển động có quy luật chống lại lực lượng thần bí.
Điều này làm Nhóc Tỳ vừa mừng vừa sợ. Nếu chiến đấu cùng người khác đây thật sự là ưu thế, ngay cả tạng phủ lẫn cốt cách đều bền chắc như vậy sao? Đó là một loại cảm giác thật mạnh mẽ.
Rồi nó tự đấm mình một quyền. "Đông" một tiếng thật lớn, nghe như gõ lên trống trời. Ngũ tạng phát ra tiếng vang cộng hưởng, hào quang nở rộ.
Nó biết cường độ thân thể của mình tăng lên rất nhiều, không chỉ thể hiện ở cốt cách và gân mạch mà ngay cả tạng phủ cũng thế, cứng cỏi không gì sánh được, một khi rung động có quy luật âm vang như trống trời, chẳng hề kém huyết nhục xương cốt.
Nhóc Tỳ nội quan. Lúc này huyết nhục của nó sáng long lanh, cốt cách trong suốt như ngọc, tạng phủ lóng lánh ướt át, ngay cả da thịt cũng trong suốt rực rỡ, thậm chí tóc đen cũng đang phát sáng, từ ngoài vào trong không nhiễm một hạt bụi.
Đây là khí lực mạnh mẽ đến mức tận cùng. Thân thể được thanh lọc, bất luận là tạng phủ hay thần cốt đều như đúc bằng thủy tinh thần kỳ, cho dù cất bước hành tẩu nơi bùn đất cũng không nhiễm bụi bặm.
"Mạnh thật!" Đó chính là cảm giác trực quan nhất của Nhóc Tỳ, nó có được sức mạnh vô tận.
Nó từ đỉnh núi nhảy thẳng xuống, dù cách mặt đất rất cao nhưng nó không sợ hãi. Sau cùng bụi bặm mù mịt, cả vùng đất rung chuyển, nó nện xuống mặt đất làm vỡ ra một cái hố sâu, khe nứt lớn lan tràn ra rất xa.
"b**n th**... Thằng nhỏ hung tàn này, sức lực cơ bắp... thật mạnh!" Đại Hồng Điểu sợ hãi than, giọng hơi lắp bắp.
Nhóc Tỳ bước ra khỏi hố sâu và đi tới trước một dải thạch lâm (*). Nó vận sức vào tay rồi quát to một tiếng: "Lên!"
(*) thạch lâm = rừng đá, đá nhiều như rừng.
Một tảng đá ba bốn chục vạn cân bị nhấc lên khỏi mặt đất trong nháy mắt, bị nó dùng một tay nhấc lên, mà nham thạch dưới chân nó đang vỡ nát răng rắc răng rắc vì không chịu nổi loại áp lực này.
Tiêu Thiên đờ người ra, trong lòng hắn cực kỳ rung động. Đây là sức người hay sao? Không phải mãnh thú thượng cổ không thể làm được a. Hắn nhìn xuống, dán mắt vào Nhóc Tỳ, cảm thấy thật quái đản.
Kể từ khi mỗi tay có được sức mạnh mười vạn tám ngàn cân, nhóc tỳ không tiếp tục tận lực rèn luyện khí lực nữa mà bắt đầu chú trọng tìm hiểu Nguyên Thủy Chân Giải, lĩnh hội áo nghĩa của phù văn.
Thế nhưng cường độ thân thể của nó vẫn không giảm sút, hơn nữa hôm nay được Thái Nhất Chân Thủy tẩy lễ xong càng tăng cao một bậc, khí lực mạnh mẽ làm người kinh sợ.
Phải biết rằng cho đến nay nó vẫn chưa đầy mười tuổi! Nếu cứ tiếp tục trưởng thành như vậy mà nói sẽ đạt đến mức nào? Chỉ cần lớn lên bình thường cũng đủ chấn động thế gian.
Nhóc Tỳ cũng không tiếp tục kiểm nghiệm nữa. Nó quẳng cự thạch như hòn núi nhỏ xuống. Nó đã chứng thực cảm giác của mình không nhầm, lực lượng thân thể quả thực đã mạnh đến mức vô cùng đáng sợ.
Nó vẫn còn rất nhỏ, mặt mũi non nớt, lông mi rất dài, mắt to sáng ngời, trông hết sức xinh đẹp khả ái. Bộ dạng này hoàn toàn không tương xứng với hành động vĩ đại "Lực bạt sơn hà khí cái thế" (1) vừa nãy của nó, thật khó tưởng tượng nổi nó có thể bộc phát được sức mạnh đáng sợ như vậy.