Thằng nhãi rẻ rách này từ đâu chui ra?!
Con hàng này làm thế nào xuất hiện?!
Người của Vũ tộc phát điên rồi, có còn thiên lý hay không đây? Trời giáng tai bay vạ gió a!
Mà chuyện này cũng quá thất đức, làm sao nó có thể từ trên trời giáng xuống, đập xuống như vậy liệu có thể còn sót lại cái gì, Thái Nhất Chân Thủy dĩ nhiên sẽ bị dọa chạy mất.
Tộc nhân Vũ tộc muốn khóc, nước thần này căn bản không dùng để uống mà có thể dùng làm thuốc dẫn hay luyện bảo cụ. Cho dù có phải lùi vạn bước mà nói, ngươi bảo ngươi thích uống thì cứ uống, tại sao lại có thể đập xuống như vậy?!
Thái Nhất Chân Thủy rửa sạch khuôn mặt nhỏ nhắn của nhóc tỳ. Bọn họ liếc mắt đã nhận ra nó, lập tức lửa giận ngút trời (*), oán khí ngập trời, giận đến nổ phổi.
(*) nguyên văn: lửa đụng xà cửa
"Là ngươi?!"
"Ta %&*!@..."
Người của Vũ tộc sục sôi, thất khiếu bốc khói, cả người cũng sắp bốc cháy.
Bọn họ trăm đắng ngàn cay, hao tâm tổn huyết, đến cả pháp chỉ của Vũ Thần cũng mang ra dùng, vốn dĩ phải thành công, kết quả là thằng nhỏ đầu gấu từ trên trời đập xuống, Thái Nhất Chân Thủy bị kinh sợ!
Vũ tộc không muốn chấp nhận sự thật này cũng không được, đây không phải là ảo giác. Thằng nhỏ đầu gấu này đang quẫy nước ở bên trong mà, bọt nước tung tóe, nó ở bên trong vừa vùng vẫy vừa uống lấy uống để.
Đám người Vũ tộc đều kêu thảm thiết, điều này so với cắt thịt bọn họ còn đau đớn hơn. Họ biết thế là xong rồi, Thái Nhất Chân Thủy không thể giữ được.
"Giết nó đi!"
"Không, nhanh cướp lấp chân thủy, đừng để nó bỏ chạy!"
Đây là hai thanh âm hoàn toàn khác biệt tiêu biểu cho hai loại quan điểm của Vũ tộc. Người trước giận điên lên bất chấp tất cả tấn công về phía nhóc tỳ, định đánh nó thành thịt băm. Người sau còn chưa mất lý trí, định trước tiên cướp một ít nước thần, tránh cho nó trốn mất trong sa mạc thì chẳng chiếm được gì cả.
Những người này dù bất đồng ý kiến nhưng vẫn hành động đồng thời. Có người lao về phía nhóc tỳ, có người lấy ra đồ để chứa nước.
Cả vùng đất sôi trào, các loại phù văn dày đặc bay lượn rợp trời.
Thái Nhất Chân Thủy dĩ nhiên vì kinh sợ mà giãy giụa dữ dội từ lâu, nó định chạy trốn khỏi đỉnh ngọc.
"Định!"
Nhóc tỳ quát khẽ, nó lấy ra một viên ngọc quý có khí lành bao quanh hình thành một màn sáng ngăn chặn tất cả công kích của phù văn, đồng thời khiến Thái Nhất Chân Thủy tạm thời ngừng xao động.
Đám người Vũ tộc vừa sợ vừa giận, công kích của họ mất công hiệu, phù văn bị ngăn cản, màn sáng hình cầu trong thời gian ngắn khó có thể công phá, đây là bảo bối gì?
"Đó là Định Quang Châu!"
Vũ Văn Thành rống giận đến mức trán nổi gân xanh, đến lúc nguy cấp không ngờ đối phương lấy ra một dị bảo như vậy khiến bọn họ bó tay bất lực, trong lòng như có lửa đốt.
"Đó là mảnh vỡ của Định Quang Châu thời thượng cổ đánh bóng mà thành, nhanh lên, chúng ta cùng nhau công kích có thể phá vỡ!" Bọn họ gào lớn. Nguồn tại http://Truyện FULL
Mọi người đồng thời ra tay, các loại phù văn đan dệt, sức mạnh to lớn rền vang đập xuống màn sáng.