"Ông đây mặc kệ, ông bãi công, mấy ngày nay lông cánh mỹ lệ đã rụng gần hết, nếu tiếp tục thế này thì ta đây thiếu niên khỏe mạnh cũng phải già sớm!" Đại Hồng Điểu đã bay liên tục mấy ngày, mệt rũ cả ra, nó đòi bãi công.
"Vừa mới cho mày một cây linh được, vậy bây giờ hầm mày luôn nhé, như là hầm gà con với nấm, đây là món ăn dân dã rất ngon a." Nhóc tỳ uy h**p.
"Hầm thì hầm đi, chết xong đỡ phải chịu tội!" Đại Hồng Điểu ra vẻ lợn chết không sợ nước sôi, nó đã nhìn ra được thằng nhóc hung tàn này tạm thời sẽ không ăn nó, còn phải dựa vào nó để đỡ phải đi bộ đây này.
"Mày thật sự không đi?!" Nhóc tỳ nghiến răng, bắt đầu nhổ lông trên người nó một cách điên cuồng, lông chim đỏ sậm tung bay như là một trận mưa vậy.
Đại Hồng Điểu kêu thảm thiết, thế nhưng lần này nó quyết tâm kháng cự, tranh thủ quyền lợi cho mình, thế nên nó cắn răng chịu đựng, trong miệng thì thầm: "Về sau sẽ mọc lại, về sau sẽ mọc lại..."
"Hự!"
Nhóc tỳ lấy Cốt Tiễn vàng kim ra, khiến nó hiện ra bản thể, một cái đầu rồng hiện ra, miệng rộng ngoác to cắn một phát lên cổ Đại Hồng, máu chảy ròng ròng. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: https://webtruyenchu.com chấm c.o.m
"Không đi nữa thì ăn mày."
"Ăn thịt người rồi, cứu mạng a, thằng nhóc hung tàn ăn thịt người rồi!" Đại Hồng Điểu hoảng sợ không nhẹ, nó không quay đầu lại nên còn tưởng là nhóc tỳ đang cắn nó, vỗ cánh một cái bay thẳng lên trời xanh.
"Đi phía trước, tiếp tục tìm hiểu." Nhóc tỳ ra lệnh.
Đại Hồng Điểu cúi đầu ủ rủ, không có sức sống, mấy ngày nay một mực truy tìm tung tích Vũ tộc làm nó cảm thấy quá buồn tẻ, thế nhưng đám người kia giống như là biến mất khỏi thế giới này, không thấy bóng một ai.
Sau đó, tuy Hỏa Vân Tước vẫn còn đang hành động nhưng thái độ tương đối tiêu cực, nhóc tỳ có chút hơi chột dạ, cần tìm đến lúc nào nữa đây? Nó thoáng cảm giác được Vũ tộc tựa như có bí mật gì đó rất quan trọng, thế nên bọn chúng mới không đuổi giết nó! Nó cảm thấy không thể bỏ qua cơ hội này.
"Đại Hồng, tao đã nói muốn giới thiệu cho mày một sư phụ, mày còn nhớ rõ sao? Mày chỉ cần biểu hiện thật tốt thì sau này mày sẽ được một bước lên trời." Bất đắc dĩ, nhóc tỳ giở chiêu dụ dỗ.
"A phi, đừng nói tới con chim nhãi nhép kia nữa, lớn chưa bằng lòng bàn tay mà đòi ông đây đi hầu hạ!" Đại Hồng Điểu vênh váo, nhắc tới con chim nhóc kia nó thật muốn đánh lộn.
"Đây cũng là mày nói đấy nhá, đến lúc đó đừng có mà cầu xin tao rồi nước mắt nước mũi tèm lem." Nhóc tỳ nói.
"Đừng nằm mơ, ông đây còn lâu mới vậy, chim con nhãi nhép còn không to bằng nắm lông mà đòi dụ ông, ta không dễ mắc lừa đâu." Con mắt Đại Hồng Điểu trợn trắng lên nhìn nhóc tỳ, dáng vẻ như là ngươi tưởng ta ngu à.
"Mày chắc chứ, đến lúc đó thật sự không cầu tao?" Nhóc tỳ nhìn nó.
"Ta chắc chắn, đánh chết cũng không cầu ngươi!" Đại Hồng Điểu chém đinh chặt sắt, cái đầu ngẩng cao, cái cổ chĩa về hướng nhóc tỳ.
Nhóc tỳ im lặng, nó lấy từ trong người ra một cái hộp đá, loay hoay một hồi rồi cũng mở nắp ra, như là đang thưởng thức vật bên trong.
"Khí tức này…! Không đúng a!" Đại Hồng Điểu đột nhiên quay đầu lại nhìn hộp đá trên tay nhóc tỳ, con mắt nhất thời đăm chiêu.
Trong hộp đá có xích hà tỏa ra, tản mác một loại hỏa quang đặc biệt, tuy rằng cũng không lớn lắm thế nhưng gợn sóng của nó lại khiến người ta kinh hãi. Đặc biệt Đại Hồng Điểu cũng là loài chim, cảm thụ của nó lại càng thêm sâu sắc, nó không nhịn được sợ hãi phát run.
Nhóc tỳ thong thả lấy một cái lông chim từ trong hộp đá ra, hai ngón vân vê phe phẩy trước mặt.
"Đây là..." Đại Hồng Điểu nhìn không chớp mắt, nó triệt để ngẩn người, líu lưỡi không nói được gì.
Cái lông chim kia đỏ tươi như máu, khí tức tản mát ra khiến nó phải run sợ, nó cảm thấy một vị Chí Tôn đang đứng sừng sững trên thiên hỏa cao vạn trượng, cúi đầu nhìn nó.
Đây là linh quang đặc biệt của loài chim, nó tuy rằng không nhìn thấy bản thể của Tiểu Hồng Điểu, nhưng từ sâu trong cái lông chim này dường như có thể thấy được loại thần uy cái thế kia.
Nó đáp xuống một đỉnh núi, rồi lại chờ nhóc tỳ nhảy xuống, liền xoay người giương cánh nhào tới: "Van xin ngươi mà, cầu ngài ấy thu ta làm đồ đệ đi!"