Cả hai người Vũ Côn, Vũ Văn đều sức cùng lực kiệt, dọc đường bọn họ đuổi theo quả thực đúng là tiêu hao không ít sức lực, cuối cùng trông có vẻ như gần sắp theo kịp nhóc tỳ rồi thì lại trơ mắt nhìn nó phóng lên một con Hỏa Vân Tước bay mất, thoáng cái đã không thấy bóng dáng đâu.
Cả hai tức đến nổ phổi, lỗ mũi bốc ra sương trắng nhàn nhạt, thế nhưng cũng không còn cách nào khác, sương mù mờ mịt thế này thì biết tìm một người một chim ở đâu đây, cuối cùng lại xôi hỏng bỏng không.
"Quên đi, chúng ta về thôi, cái thủy bảo kia đã có manh mối rồi, có can hệ rất lớn đối với tộc chúng ta, có thể khiến Vũ tộc quật khởi, xuất hiện một vị Nhân Hoàng."
Cả hai oán hận cõng lấy người bị mất chân kia rời đi về phương xa xăm, một khi có cơ hội thì sẽ dốc toàn lực giết thằng nhóc kia.
"Đại Hồng, tốc độ của mày thật nhanh a." Nhóc tỳ cảm thán, Đại Hồng Điểu hóa thành một tia hỏa quang xuyên mây phá sương, cứ như một tia xích quang ngang trời lướt đi.
Đại Hồng Điểu tự đắc nói: "Đương nhiên, ngươi không nhìn thấy ta là ai à, đường đường một đời Cầm Vương nếu không có một thân bản lĩnh thì sao dám tới Bách Đoạn sơn múa lửa, ta đây nhất sẽ được lưu danh sử sách."
"Cầm Vương? Nhất định ăn rất ngon nha, là Thái Cổ di chủng thì mùi vị chắc chắn quá xá ngon!" Nhóc tỳ trào nước miếng.
Đại Hồng Điểu nghe thế liền run rẩy, vội vã ngúc ngoắc đầu: "Ta chỉ toàn là xương thôi, không có mấy lạng thịt đâu, hơn nữa ta đến từ một ngọn núi nhỏ, chỉ xưng vương vớ vẩn trên đó thôi!" Nó thật sự sợ thằng tiểu ma đầu này sẽ ăn tươi nó.
"Toàn là xương cũng tốt, nhai giòn giòn thích lắm!" Nhóc tỳ ôm cổ nó, hơi nóng từ trong miệng phả ra làm nó rụt lại.
Lông vũ của Đại Hồng Điểu dựng đứng, nó sợ hãi kêu to: "Đừng a, gần đây ta bị một loại bệnh quái lạ vô cùng nghiêm trọng, ngươi mà ăn ta thì cả người sẽ bị thối rữa đó."
"Quên đi, không dọa mày nữa. Tao là người thiện lương nhất, lại còn chúng ta đang cùng hội cùng thuyền thì phải giúp đỡ lẫn nhau, tao đảm bảo sẽ cho mày một cơ duyên thật lớn." Nhóc tỳ nói chuyện rất thân thiết.
Đại Hồng Điểu nghe xong khá là không vui, cái gì cùng hội cùng thuyền vậy, rõ ràng là ngươi ngồi trên ngươi của ta, có bản lĩnh thì chở ta mà bay đi, thế mới gọi là giúp đỡ lẫn nhau.
"Này, chim ngốc kia, ánh mắt của mày thế là sao hả? Tại sao toàn là tròng trắng thế?" Nhóc tỳ hỏi.
Tất nhiên là trừng ngươi rồi, còn muốn ném ngươi xuống nữa là, Đại Hồng Điểu cực kỳ muốn phọt ra những lời đó nhưng cuối cùng vẫn không dám mở miệng, nó phẫn uất nói nhỏ: "Từ nhỏ thì mắt ta đã có tròng trắng nhiều như thế rồi."
Nhóc tỳ vỗ vỗ nó: "Đừng có nhỏ mọn làm chi, sau này tao sẽ đưa mày một hồi đại lễ. Tao biết một con tiểu hồng điểu, tuy rằng chỉ to bằng lòng bàn tay nhưng lợi hại hơn mày rất rất nhiều đó. Mày bái nó làm thầy đảm bảo một bước lên trời, cả đời sung sướng."
"Cái gì? Nhãi con to bằng lòng bàn tay mà cũng muốn ông đây bái nó làm thầy? Ta không rảnh!" Đại Hồng Điểu giận dữ.
Nhóc tỳ liếc xéo nó: "Rồi đừng có hối hận nhé, có lẽ nó là một con Chu Tước hoặc là hậu đại, đến lúc nhìn thấy thì mày đừng có mà khóc lóc quỳ lạy cầu nó nhận mày làm đồ đệ."
"Ta phi, ông đây còn lâu mới thế nhé, ta mặc kệ." Đại Hồng Điểu bơ ra mặt.
"Chim ngốc, dám trả treo với tao hả, còn cái gì mà ông này ông nọ, tao gõ!"
"Đùng!" một tiếng, trên đầu Đại Hồng Điểu bỗng xuất hiện một cục u lớn, nó choáng váng lảo đảo cánh thiếu chút nữa rớt xuống đất, mỏ kêu quang quác không ngừng.