"Nói nhiều như vậy làm chi, mặc kệ có phải là nó hay không, đầu tiên cứ trực tiếp bắt lại đã, sau đó chỉ cần nghiêm chỉnh tra hỏi, thì cái gì mà chả biết." Một ông lão mở miệng.
Nhóc tỳ hết sức đau lòng, con ngươi lấp loé thần quang, tràn ngập sát khí. Nó còn nhớ dáng vẻ khốn cùng và sắc mặt tái nhợt của phụ thân năm đó. Cứ nghĩ đến việc trong trận chiến ấy phụ thân nó đã gặp phải nhiều lần phục kích, khiến cho phụ thân nó bị thương rất nặng, thiếu chút nữa đã bị người ta xuyên thủng trái tim. Chỉ mới nghe người đang trước mắt kể lại, thế mà nó đã phẫn nộ vô cùng.
"Tốc chiến tốc thắng, mặc kệ có phải là nó hay không, tốt nhất là cứ tranh thủ thời gian chém giết cho thỏa đáng."
"A, không thể để cho người của Võ Vương phủ biết, để tránh sinh ra biến cố gì."
Hai người còn lại cũng gật đầu, đồng thời tiến về phía trước khép kín vòng vây.
Nếu như người thiếu niên trước mắt thực sự là đứa nhỏ sắp chết năm đó thì việc này có can hệ rất lớn. Nếu nó có thể sống sót, đủ để chứng minh thiên tư của nó thật đáng sợ, đúng như nỗi lo của một vị nguyên lão trong tộc. Đây cũng đại biểu cho việc nó tái sinh, trong tương lai sẽ xảy ra những chuyện kinh khủng hơn nhiều!
Hơn nữa nếu thật sự như vậy thì người của Võ Vương phủ sau khi biết chuyện này sẽ có phản ứng thế nào đây?? Mặc dù mất đi Chí Tôn Cốt, nhưng đứa bé này lại có thể quật khởi như thế!
Nếu người của Võ Vương phủ biết được, chắc có lẽ sẽ gây ra sóng lớn ngập trời. Chuyện này đối với bọn Thạch Nghị có thể xem là bất lợi, bọn họ tuyệt sẽ không cho phép nhân tố không thể xác định như thế này tồn tại, mà nhân cơ hội này để diệt trừ tai họa.
"Vù vù "
Một cây quạt rách nát xuất hiện tại trong tay nhóc tỳ, ngân quang lóng lánh, cây quạt này lấy được từ một vị cường giả của Linh Tộc, đáng tiếc lại bị Cốt Tiễn màu vàng cắt nát.
Lúc này nhóc tỳ toàn lực thôi thúc nó, cũng vận dụng bảo kính Toan Nghê, truyền vào trong đó lực lượng gần như vô tận của sấm sét, khiến cho cái quạt này một lần nữa thức tỉnh, lập tức bùng lên ánh sáng mãnh liệt.
Đây là một khối phù cốt nguyên thủy, lại được vô tận tinh khí và sấm chớp nuôi dưỡng, đương nhiên phải phát sáng, nhưng cuối cùng nó cũng không chịu đựng nổi nữa rồi, có vẻ như sắp nổ tung.
"Ầm!"
Nhóc tỳ run tay, lập tức ném nó ra ngoài, đánh về bốn người.
Điều này khiến cho bốn đại cường giả giật mình, không ai nghĩ tới chuyện tên nhóc này lại quả quyết như vậy, dám phế bỏ một Bảo Cụ chỉ để đối phó bọn hắn.
Ánh bạc sôi trào, điên cuồng thiêu đốt trên bầu trời, cây quạt màu bạc bỗng nhiên nổ tung, bao phủ bốn người, khiến cho bọn họ sợ hãi không thôi, một ông lão râu tóc trắng xóa lại bị ánh bạc trực tiếp đánh trúng.
Đáng tiếc, tuy bốn người bị xung kích, cũng bị dọa cho kinh hồn bạt vía, thế nhưng cũng không có người nào phải chết, chỉ có một người bị thương, khóe miệng tràn ra một vệt máu.
Nhóc tỳ lợi dụng quạt bạc để xông ra khỏi vòng vây, lần thứ hai trốn xa, nhưng có dùng cách gì đi nữa thì cũng không thể thoát khỏi mấy người này. Trên đoạn đường lưu vong này, trên người nó lại có thêm mấy vết thương sâu đến mức xương trắng sắp lộ ra ngoài.
Công kích của Vũ tộc quả thật rất đáng sợ, như những trận mưa liên miên bất tận, khó lòng phòng bị. Mỗi một hạt mưa cũng có thể xuyên thủng máu thịt, nhóc tỳ vẫn ra sức phòng ngự, nhưng vẫn như trước, khó mà ngăn trở toàn bộ đợt công kích.
Sườn trái, bả vai, phía sau lưng của nó máu tươi đã chảy đầm đìa, suýt chút nữa trước sau thông suốt (ý nói bị xuyên người). Sức chiến đấu của bốn đại cường giả cũng đã đạt đến giới hạn cao nhất mà Bách Đoạn sơn cho phép, bên trong tiểu thế giới này gặp người nào cũng có thể chiến một trận.