Nàng tên là Vũ Tử Mạch, tà áo xanh trên người bay lượn phất phơ trong gió, cơ thể đầy gợi cảm, lông mi cong vút, cặp mắt long lanh thâm thúy, nàng giống như người từ trong tranh bước ra, cực kỳ xinh đẹp lại có một loại linh tính hiếm thấy.
Mây người của Vũ tộc đều ngẩn ngơ, bọn họ biết rõ Vũ Tử Mạch là một trong song kiệt có thiên phú dị bẩm, có Thông Linh Thần Giác , đôi khi có thể hiểu một ít nhân quả.
Giác quan thần kỳ thông linh
Ai cũng không hiểu được loại thần năng này rốt cuộc ra sao nhưng mỗi người ở trong tộc đều rất kính phục nàng, nếu không có Thạch Nghị tồn tại thì chắc chắn nàng sẽ càng thêm tỏa sáng.
Nhóc tỳ cũng không biết những việc này, nó không thèm để ý mà cứ giữ bình tĩnh, ngồi ngay ngắn trên lưng Sư Tử chín đầu, yên lặng nhìn những người này để chuẩn bị một hồi đại chiến sắp xảy ra.
"Hắn cũng giống như Thạch Nghị, nhìn không thấu, không thể nhìn thấy được do có một luồng sương mù bao phủ lại." Vũ Tử Mạch mở miệng, âm thanh rất êm tai như viên ngọc trai rơi xuống dòng suối trong vắt bắn lên những bọt nước trắng xóa, nhẹ nhàng mà linh hoạt.
"Hắn giết hết mười tám vị cao thủ của Vũ tộc ta, Tử Mạch ngươi nhất định phải bắt hắn lại đấy." Ở bên hồ có vài người đồng thanh mở miệng, nhanh chân chạy tới như hi vọng có thể giúp nàng một tay.
Những thiếu nữ mười lăm mười sáu tuổi này cực kỳ tín phục nàng, biết nàng thực lực mạnh mẽ, chỉ cần giơ tay nhấc chân hoặc nhíu mày nở nụ cười thì đều có lực lượng thần quái, đây chính là một thiếu nữ Thông Linh.
"Ta tất nhiên sẽ xuất thủ, ngồi xếp bằng ở trước thông đạo chính là chờ hắn tới." Vũ Tử Mạch mở miệng, thân là một thành viên của Vũ tộc, trưởng bối đã có mệnh lệnh, để cho nàng tiến vào Bách Đoạn sơn toàn lực g**t ch*t một người, tự nhiên là nàng phải tuân theo rồi.
Chỉ trong nháy mắt, khí chất của Vũ Tử Mạch liền thay đổi, một chuỗi văn tự màu xanh xuất hiện, dấu ấn trong khoảng không sau lưng nàng rất cổ kính, giống như là quyển sách cổ uốn lượn được mở ra.
Đây chính là ký tự Thông Linh, tỏa ra màn hào quang lờ mờ, cảm giác như mỗi một chữ đều là hình lập phương. Mà hình như nó có sinh mạng, thả ra một luồng sức mạnh khó có thể diễn tả được.
"Tốt, Tử Mạch mau xuất thủ, nhanh chóng bắt hắn lại!"
Mọi người đều vui mừng, biết được đường mụi của mình đã vận dụng đại thần thông, chuyện này bình thường rất hiếm thấy, một năm nửa năm chưa chắc có thể thấy được nàng thi triển.
Nhóc tỳ ngồi ở trên lưng Sư Tử chín đầu nhưng vẫn không nhúc nhích gì. Bình tĩnh mà nhìn nhưng trong con ngươi lại xuất hiện hào quang bức người, trong lòng nó đã là kẻ địch thì không có gì khác nhau, chẳng cần quan tâm tới thân phận hay là lai lịch gì của ngươi hết.
"Phong!" Vũ Tử Mạch quát nhẹ, âm thanh tựu như từ trên chín tầng trời truyền tới, rất nhu hòa nhưng lại mát lạnh, tràn ngập sát khí. Cánh tay phải mịn màng của nàng vung lên, những Phù Văn ở phía sau không ngừng chấn động, tỏa ra hào quang óng ánh. Sau đó nhanh chóng bay về phía trước!
Những ký tự này cái nào cũng óng ánh, giống như được đúc từ tinh kim vậy, tỏa sáng rực rỡ, lấp lánh ánh kim loại mà lại có vô tận phong cách cổ xưa, uy thế kinh người.
"Ầm!"
Nhóc tỳ ra tay, nó đương nhiên sẽ không ngồi im mà chờ người khác đến công kích mình. Mười ngón tay vung ra lập tức xuất hiện mười tia chớp màu vàng thô to bổ ra, những Phù Văn này bay ngang đều vang vọng những âm thanh ầm ầm không ngừng nổ vang.
Không ít những Phù Văn bị tia chớp bắn trúng, ở trong hư không hóa thành những đám pháo hoa, chói lọi mà mỹ lệ, tản ra những gợn sóng năng lượng kinh người.