Một luồng ánh sáng mông lung lượn lờ, bốc hơi mịt mù bao phủ quanh người một sinh linh nhỏ bé, thoạt nhìn vô cùng thần bí.
Mọi người kêu lên sợ hãi, đây là hậu đại của thần linh Thượng Cổ, cả đám xông lên trước muốn cướp về mình.
"Đừng cướp!"
Cả người nhóc tỳ vàng óng bộc phát ra hàng nghìn tia điện bảo vệ bản thân, xông mạnh ra ngoài muốn thoát khỏi vòng vây.
"Để lại Ấu Thần!" người khổng lồ Ngân Huyết quát to, mặc dù hắn biết không địch lại và e ngại thiếu niên nhân tộc này, thế nhưng giờ đâu thể lo nhiều đến thế, mọi người cùng lên chẳng nhẽ không chặn lại thằng kia được sao?
Hắn vung ra một bàn tay lớn, Phù Văn lấp lóe một vùng rừng rực đập về phía trước, như muốn ép nhóc tỳ thành thịt vụn. Đồng thời, Vũ Vương cũng không cam lòng lùi lại, đôi cánh rách nát kia b*n r* hai tia thần mang muốn chém rớt hai tay của nhóc tỳ.
"Để lại hậu đại thần linh!" Những người khác cũng đều hét lớn cùng ra tay, các loại bảo thuật bay múa, vùng đồi núi bỗng chốc sáng lạn không gì sánh nổi, mưa ánh sáng lượn lờ.
"Ồ!"
"Chuyện gì xảy ra thế?"
Ngay trong phút chốc, mọi người đều cảm thấy không đúng lắm, bảo thuật đều mất đi hiệu lực, mưa ánh sáng thế mà bị hấp thu, tia điện đều biến mất, tất cả đều chui vào trong lòng nhóc tỳ, bị luồng sương ánh sáng mịt mờ này nuốt mất.
"Là Ấu Thần, nó đang hấp thu sức mạnh để trưởng thành!"
Mọi người kinh hãi, nó mới sinh ra thôi vậy mà có biểu hiện thật kinh người, nếu như trưởng thành thì sẽ có dạng gì đây?
Nhóc tỳ xông ra ngoài, nó cảm giác trong tay có gì đó xù xì, sương mù ngũ sắc cũng biến mất cả rồi, một sinh linh dài hơn một xích hiện ra đang nằm co ro trong lòng nó.
Đây là một tiểu tử trông thật chật vật, lông xù mềm mại, xem ra rất là non nớt. Hai cái lỗ tai dựng thẳng, trên đầu có hai cục gì đó nổ lên như hai cái sừng sắp nhú ra.
Toàn thân nó là màu xám, lông xù, mắt to đen bóng nhưng trông có vẻ mê man, nó quan sát bốn phía, thân hình cuộn tròn trong cánh tay nhóc tỳ có vẻ hơi sợ hãi.
"Quả nhiên là hậu đại của Lang Thần!" Mọi người kinh hô.
Nó nhìn như một con sói con vô hại, không có thần dị như trong tưởng tượng, không có thần quang phủ thân, không có ráng lành bay múa, chỉ có đôi mắt như được khắc từ đá quý ra vậy, to mà có thần.
"Ồ, còn có một đôi cánh nữa kìa." Một vị sư huynh của Bổ Thiên các kinh ngạc, đôi cánh nhỏ này cũng có màu xám mờ mờ, cuộn lại nép sát lưng. Nếu không nhìn kĩ thì cũng sẽ không thấy được.
Ngoài ra, hai cục nhỏ nhô ra trên đầu nó chắc chắn là sừng rồi. Bởi vì nhóc tỳ bới lông ra thì thấy nó sáng lấp lánh, chắc chắn là sừng.
"Sói mà cũng biết đẻ trứng à." Nhóc tỳ kinh thán trừng mắt nhìn chú sói con trong lòng.
Mọi người thấy nó ch** n**c miếng đều bị dọa sợ giật nảy mình, nó không phải định ăn thần thai chứ? Đây là tội khinh nhờn thần linh. Nếu như Lang Thần có linh thì chắc chắn sẽ hạ xuống Thiên khiển.
"Không được ăn!" Hỏa Linh Nhi căng thẳng tiến lên nhìn nó, nàng duỗi ra cánh tay ngọc như sương tuyết ngăn lại nó.
"Đây là Ấu Thần, ngươi không được khinh nhờn, lại càng không được ăn tươi!" Xa xa, Sư Tử chín đầu cũng tới rồi, thế nhưng nó cũng không lại gần mà lớn tiếng quát to, kim quang trào dâng.
Nhóc tỳ nhìn mọi người, nó như có điểm ngớ ra, sau đó bực dọc mắng: "Các ngươi quá hung tàn rồi, một thần thai hiếm thấy như thế sao lại có thể ăn tươi, một đám tham ăn!"
Mọi người nghe thế thiếu chút nữa phát khùng, ai hung tàn chứ, ai tham ăn hả, không phải chính là ngươi sao, vậy mà dám không biết ngượng đi chỉ trích người khác? Thật là cắn ngược một phát a!
"Thần thai đương nhiên phải nuôi lớn, bằng không thì nhất định sẽ bị trời đánh." Nhóc tỳ vừa nói vừa nuốt một ngụm nước bọt, ánh mắt lại càng hừng hực lên rồi, trái lại càng khiến cho mọi người hoảng sợ.
Hiển nhiên bọn họ đã lo lắng thừa rồi, nhóc tỳ tất nhiên không muốn ăn thần thai, nó thật sự muốn nuôi lớn đấy, sau đó lại phải tìm tòi hàm nghĩa Phù Văn trong cơ thể Ấu Thần, lại thêm nhiều một loại thần thông cái thế!
"Đúng rồi, vừa nãy các ngươi dùng bảo thuật công kích ta, toàn bộ thần quang đều bị hấp thụ, tựa hồ chuyện này có lợi cho sự phát triển của nó đấy, các ngươi lại thêm mấy lượt nữa đi." Nhóc tỳ nói.
Không những thế, nó còn tự thí nghiệm vừa nói vừa b*n r* một tia chớp vàng kim về phía hậu đại Lang Thần, lẹt xẹt một tiếng đánh trúng người sói con.
"Gào ooo!!"
Một tiếng chói tai vang lên, bộ lông của sói con non nớt bị giật dựng đứng, ánh mắt dại ra, tứ chi co quắp, rõ ràng là dấu hiệu của việc bị điện giật quá đà.
Nhóc tỳ a một tiếng, nhanh chóng ngừng tay, nó phồng mang trợn má trừng mắt to nhìn chằm chằm sói con, vẻ mặt rất khó hiểu. Tại sao lại không được nhỉ, mới vừa rồi nó còn hút lấy sức mạnh Phù Văn của bọn người kia mà, thế mà giờ lại không chịu nổi.
"A, tên xấu xa kia ngươi muốn làm gì đó, Ấu Thần sắp bị điện giật chết rồi." Công chúa Hỏa quốc mắng to, vẻ mặt vô cùng đau lòng.
Một mùi cháy khét tỏa ra, da lông của sói con bị giật thành đen thùi lùi một mảnh, thiếu chút nữa nó gặp đại họa rồi, may mà còn chưa tổn thương tới gân cốt máu thịt, đôi mắt to tràn ngập vẻ sợ hãi và bất an.