Cả đám người kêu thảm thiết, bọn họ hao hết tâm huyết và khí lực khổ sở cả đêm mới liều mạng cướp được quả trứng thần màu vàng, vậy mà lại bị nhóc tỳ ôm chạy mất, lại còn muốn ăn tươi nữa, sao lại không lo cho được?
Ai ai cũng đều thở hổn hển, truy đuổi sát phía sau nhất quyết không cho nó ra tay, nếu không thì chắc chắn ai cũng sẽ tức điên.
"Đứng lại!" Cả đám người kêu to, thế nhưng bầy sói lại như vô tận, hình bóng nhóc tỳ sớm đã mất hút.
"Đuổi mau, ta đã vẩy lên quả trứng thần màu vàng vài giọt U Lan Thảo, nó chạy không thoát được đâu, chúng ta mau đuổi theo." Một người đội nón đen nói.
"Gào ooo!"
Tiếng sói tru không dứt, tất cả đều chạy cấp tốc về một hướng. Lúc này, rất nhiều cự lang bỏ qua đám người công chúa Hỏa quốc mà truy sát nhóc tỳ, chuyện này cũng vô tình chỉ rõ phương hướng cho bọn họ.
Đêm nay, đại thảo nguyên xuất hiện bạo động, toàn bộ sinh linh đều không an bình, khắp nơi đều vang lên tiếng sói tru, từng đôi mắt xanh lè như ma trơi lượn lờ trong từng ngọn cỏ.
Từng cái thân hình to lớn đáng sợ gầm rú dưới ánh trăng khiến toàn bộ đại địa đều run rẩy. Bầy sói cuồng bạo, chúng nó nhe ra răng nanh trắng ởn, từng con chạy như điên trên vùng lãnh thổ này.
"Thật đáng sợ, bầy sói như vô tận này muốn cướp trứng thần màu vàng của mình a." Nhóc tỳ giật mình, lần đầu tiên thấy nhiều sói bạo động như vậy, quả thực là y hệt như hồng thủy sôi trào, đằng sau đó là bụi mù ngập trời, cây cỏ bị giẫm đạp không ra hình thù.
Sói lớn màu bạc, sói đầu đàn màu xanh, sói dữ màu đen, sói một sừng màu đỏ thẫm, đủ mọi giống sói tuôn trào như phô thiên cái địa đen nghịt một vùng, bọn chúng cuốn theo một cỗ sát khí thảm thiết đuổi tận không tha.
Nhóc tỳ vận dụng Cốt Tiễn màu vàng phá vòng vây mở ra một con đường máu xông về phương xa, thế nhưng khứu giác của những con sói này quá nhạy cảm, một đường đuổi theo bao vây nó lần nữa.
Đàn sói như biển rộng vô biên không nhìn thấy bờ, răng nanh trắng như tuyết phản chiếu sáng chói giữa đêm khuya đáng sợ, mắt xanh như điện quang. Toàn bộ giống sói trên thảo nguyên mênh mông này đều chạy ra bao vây nơi này.
Âm thanh "Xẹt xẹt!" vang lên không dứt, mấy chục con Lang Vương đằng sau đều hiểu Bảo Thuật mạnh mẽ, chúng nó không có con nào yếu cả, cùng quần công nhóc tỳ, thế công bài sơn đảo hải. Hào quang cuốn tới đánh sụp toàn bộ núi đá xung quanh nhóc tỳ.
"Trốn trốn trốn!"
Nhóc tỳ đạp trên cốt kính mà trốn, hết sức thúc giục thần tinh trong cơ thể, nó bay cực tốc cách mặt đất cao ba thước, tốc độ mặc dù nhanh nhưng tiêu hao quá lớn.
Nhưng cũng không còn biện pháp nào khác, nó chỉ có thể bay trốn nếu không khi bị bầy sói bao phủ thì chắc chắn bị ăn sống nuốt tươi.
"Mệt chết ta rồi!" Rốt cuộc nó dừng lại, thoát khỏi đại thảo nguyên mà chạy vào một vùng rừng núi, nằm dang tay dang chân bất động không muốn chạy nữa.
"Gào gru gào..."
Nghỉ ngơi được nửa canh giờ, phương xa lại vang đến tiếng sói tru, núi sông đều như bị nổ mạnh, chấn động ầm ầm.
"Phù phù uuuu!"
Nhóc tỳ bất đắc dĩ bị bức nên nhảy xuống sông mà trốn, khứu giác của đám sói quá nhạy rồi, cơ bản không có cách nào trốn thoát được.
Con sông này cực kỳ rộng lớn, dòng chảy cũng vô cùng xiết, nó chìm nổi theo sóng nước mà lướt tới, cũng không biết bao lâu sau mới lại nổi lên mặt nước. Bờ sông hai bên xanh biếc, dương liễu đung đưa theo gió, nó đã đến một khu vực đồi núi.