Hỏa Linh Nhi tức giận, mái tóc đen tung bay, đôi mắt như thủy tinh trợn tròn, cả người hào quang lượn lờ, quần áo bay phần phật.
"Dừng lại, có chuyện gì thì cũng phải từ từ." Nhóc tỳ nhanh chóng rút lui, cảm thấy một trận nóng rực, phát hiện mình vừa mới đặt chân lên vùng đất đỏ chót, nham thạch như muốn phun trào vậy.
Công chúa Hỏa quốc tức giận, miệng anh đào hé mở phun ra một ngọn lửa, xung quanh dung nham chảy cuồn cuộn.
"Trời ơi, ngươi biết phun lửa, giống như đại Ác Long trong truyền thuyết thời thượng cổ !" Hỏa Linh Nhi nghe thấy thế càng tức điên lên, ngay cả con mắt cũng muốn phun ra lửa, ở trước người, hỏa diễm hóa thành một con chim tước nhỏ màu đỏ, mang theo ánh lửa cuồn cuộn cùng với sóng nhiệt ập thẳng tới, trông rất sống động giống như đang tái hiện lại một con Chu Tước.
Nhóc tỳ không lùi về sau nữa, ở phía sau xuất hiện một Nguyệt bàn hình tròn màu bạc tỏa ra hào quang lạnh lùng bao phủ xung quanh nó, chắn lại ánh lửa đầy trời.
"Sư muội, chuyện gì cũng phải từ từ, đừng tức giận mà, Thượng cổ Ác Long đều như vậy cả, ngươi cứ tiếp tục như thế thì sẽ hù cho mọi người chạy đi hết đấy." Nhóc tỳ nói. Nó mới mở ra bay miệng Động Thiên, hiện tại cả người tinh khí thần rất dồi dào, so với những thiên tài đang tập trung ở trong Tiểu Thế Giới này thì cũng được xem là một phương cao thủ.
"Sư muội, tính toán làm gì, tiểu sư đệ nó...tính rất bướng bỉnh, đừng nên so đo làm gì." Năm vị thiên tài Bổ Thiên các chạy tới không ngừng khuyên nhủ.
Hỏa Linh Nhi thu lại hào quang, xích diễm biến mất, khôi phục lại hình dáng như ban đầu, nàng trừng mắt nhìn nhóc tỳ, nói: "Còn nhỏ mà đã hư hỏng như vậy, sau này lớn lên còn xấu đến mức nào. Muốn ta tha thứ thì cũng được thôi, lần này đi tới Thần Quật, nhất định không được nảy sinh xung đột với con Hoàng Kim sư tử chín đầu."
"Được, nhưng quan trọng là nó đừng có chọc ta là được." Nhóc tỳ thoải mái mà đáp ứng.
Thần Quật nằm trên một vùng bình nguyên. Cây cối um tùm cao bằng nửa người, sói hoang gào thét, nơi này rất hẻo lánh nên rất khó gặp được người khác.
Đoàn người tiến vào thảo nguyên. Dọc theo đường đi làm kinh động đến rất nhiều cự lang, bọn họ đi xuyên qua cỏ dại, rất cẩn thận đề phòng xung quanh. Ánh tà dương nhuộm đỏ cả bầu trời, những áng mây hồng càng làm thảo nguyên mênh mông này thêm hoang vu.
"Tiểu sư đệ, đệ lại vẫn dám làm như vậy, đây chính là con gái mà Nhân Hoàng Hỏa quốc rất sủng ái đấy, ngày thường ngay cả đại Vương Hầu nhìn thấy nàng cũng phải nể nang nhường mấy phần mặt mũi." Một vị sư huynh của Bổ Thiên các mở miệng.
"Không phải muốn đánh vào mông đệ sao, đệ chỉ là lấy gậy ông đập lưng ông mà thôi." Nhóc tỳ nói.
"Nàng chỉ nói đùa thôi mà, chứ có đánh đệ thật đâu." Một vị sư tỷ không vui nói.
"Thì đệ cũng đâu có dùng sức đâu, chỉ vỗ nhẹ một cái, giống như là gãi ngứa vậy, thực ra nàng đâu có đau." Nhóc tỳ nói năng hùng hồn.
Ở phía trước, công chúa Hỏa quốc đang ngồi trên xe kéo quay đầu lại. Cặp mắt to trong veo như nước lại muốn phun ra lửa.
"Sư muội đừng trừng mắt như thế. Không phải sư huynh bới móc muội, nhưng thật ra có rất nhiều chỗ muội nên thay đổi lại." Nhóc tỳ không chút yếu thế, ngay lập tức lý luận với nàng.
"Ngươi muốn nói cái gì hả?" Hỏa Linh Nhi lý sự, đôi môi đỏ mấp máy lộ ra hàm răng trắng bóng trông càng xinh đẹp hơn.
"Đầu tiên, muội nên giảm béo đi là vừa. Muội xem cái mông sao lại lớn như vậy, hơn nữa còn căng tròn nữa chứ, như thế không tốt cho việc tu hành đâu." Nhóc tỳ lộ vẻ say sưa.
Trên thảo nguyên toàn bộ im lặng, rồi tất cả đều quay đầu lại, nhìn về phía nhóc tỳ, ai nấy đều đờ người ra giống như là trông thấy quỷ vậy, tên nhóc siêu quậy này đang khiêu chiến sao, muốn cùng với vị công chúa mà Nhân Hoàng yêu thích nhất quyết đấu?!
"Muội nói xem, ca nói đúng hay không hả, tất cả mọi người đều đồng ý hết, ai cũng không phản bác cả, đều tán thành với ý kiến của ca." Nhóc tỳ tiếp tục mở miệng.