Sinh linh màu bạc đứng ở trên một tảng đá lớn, vẻ mặt ngạc nhiên đờ ra, thằng nhóc trước mắt này thực sự là nhân loại hay sao? Sao lại hung tàn đến thế, còn muốn ắn thịt cả hắn!
"Sợ chưa, mau mau tự mình rửa thật sạch rồi nhảy vào trong nồi đi." Nhóc tỳ trừng mắt to nhìn hắn.
Đến cùng ai mới lại Thái Cổ di chủng, ai mới là nhân loại? Sinh linh màu bạc có cảm giác thần kinh bị rối loạn, làm sao giống như hai người đổi chủng tộc cho nhau?
"Ngươi chắc chắn mình đang nói chuyện tới ta?" Hắn chần chừ hỏi.
"Phí lời, ở đây trừ ngươi ra còn có cái gì có thể ăn được sao?" Nhóc tỳ hỏi ngược lại một cách lẽ thẳng khí hùng.
"GÀOOOO" Sinh linh màu bạc gào thét khiến cho núi rừng rung động, lá rụng bay lượn, sắc mặt hắn cực kỳ âm trầm, ngân quang thu lại, lộ ra chân thân.
Hắn thực sự tức điên lên rồi, từ trước tới nay chưa từng gặp gỡ nhân loại như thế, lại muốn ăn thịt hắn, đây là bị điên sao?
Hắn có hình dáng như con người nhưng trên thân thể được bao phủ bởi một lớp vảy màu bạc, gương mặt giống như người, cũng có da thịt, hơn nữa vẫn tính là anh tuấn, điểm khác biệt là hắn sở hữu đôi mắt màu bạc, lấp lánh ép người, tóc bạc trắng rối tung như là thác nước.
Đến bây giờ chỉ có hắn ăn thịt người, những sinh linh khác thấy hắn đều bỏ chạy, hiện nay lại xuất hiện một người muốn ăn thịt hắn, hắn mạnh mẽ hóa thành một vệt sáng bạc tấn công về phía trước.
"Ta sẽ giáo dục ngươi cách tôn trọng một vị Vương trong tương lai như thế nào!"
Ánh sáng màu bạc như sóng lớn, cuồng bạo kinh người, chớp mắt đã đến phụ cận, một quyền nhắm thẳng đầu nhóc tỳ. Hắn tạo nên một cơn gió lớn cuốn bay tất cả đất đá xung quanh.
Mấy vị đệ tử Bổ Thiên các khiếp sợ, con sinh linh này quá mạnh mẽ, chỉ tạo lên gió to đã cuốn bay tảng đá nặng như thế. Hắn thực sự mạnh đến thế nào?
Nhóc tỳ hét lớn, tiến lên nghênh tiếp, chuẩn bị cứng đối cứng, tóc đen đầy đầu bay lượn. Để nó ít đi mấy phần non nớt, tăng thêm mấy phần oai hùng, trong miệng thở khí như cầu vồng.
"Ầm"
Hai quyền va chạm tạo nên tiếng nổ rung trời. Nó như một đạo sấm sét đang nổ tung, sinh linh màu bạc phi thường khiếp sợ, mở to mắt bạc, bàn tay của hắn có Phù Văn dày đặc, nhanh chóng tỏa ra.
Hai người cứ như thế rút lui, đôi mắt nhóc tỳ tỏa sáng nhìn chằm chằm vào hắn, nóng lòng muốn vồ giết tới lần nữa. Càng có một vẻ dã tính, thô bạo.
Sinh linh màu bạc cảm thấy sợ hãi, run rẩy đôi tay, chỉ dùng sức mạnh thân thể hắn không địch lại, nếu không phải trong thời khắc mấu chốt hắn vận dụng bí lực của Phù Văn thì lúc nãy đã ăn thiệt thời lớn.
Hắn đem bốn cây Linh Dược ném ra một ngọn núi phía xa. Phòng ngừa sẽ bị hủy diệt trong lúc quyết đấu.
Sau đó hắn ra tay lần nữa, đôi mắt bạc phát sáng hóa thành hai luồng sáng bạc dài đến mười mấy mét, bay tới cực nhanh, so với thần tiễn b*n r* còn kh*ng b*.
Sắc mặt nhóc tỳ không hề thay đổi, ra tay nhanh chóng, lòng bàn tay tỏa ánh sáng vàng óng, một mảnh chớp giật hừng hực bổ xuống ầm ầm.
Trời đất rực sáng, tia chớp cùng ánh bạc như đang cùng nhau nhảy múa.
Nhóc tỳ lướt ngang, một sợi tóc đen bị chém đứt, nơi cổ bị một vệt sáng bạc xoẹt qua tạo nên một vết thương nhẹ, chảy ra một vệt máu.
Thực sự nguy hiểm, nếu ánh sáng bạc lệch một chút liền xuyên thủng cổ họng nó, như vậy sợ rằng sẽ xuyên ra sau gáy và đầu nó sẽ rơi xuống đất.
Cùng lúc đó sinh linh màu bạc cũng xuất hiện vài vết thương, lảo đảo rút lui, một mảng vảy bị bóc ra, hắn kinh sợ nói: "Bảo thuật Toan Nghê Vương!"
"Thật là lợi hại." Nhóc tỳ lau sạch vết máu trên cổ, lộ vẻ mặt ngạc nhiên.
"Thật mạnh, chẳng trách Sư Tử chín đầu muốn thu ngươi làm chiến phó, ta quyết định phải cướp rồi!" Sinh linh màu bạc mở miệng, ánh mắt càng thêm nóng bỏng, lúc này một vùng sáng bạc hừng hực hiện lên xung quanh hắn, hắn đứng ở giữa như một vị vương giả đang nhìn xuống chư hầu của mình, khí tức mạnh hơn không chỉ gấp mười lần.