Nhân Hùng một sừng màu đen sau khi nghe được toàn thân run rẩy, thằng bé hung tàn này thật đáng sợ, vừa mới thấy mặt đã định ăn thịt nó?!
Toàn thân rực lên hào quang màu đen, nó liên tiếp đụng gãy mấy cây cổ thụ, liều chết chạy trốn. Phù Văn hóa thành ngọn lửa màu đen nâng bàn chân làm tốc độ của nó tăng vọt.
"Tay gấu của ta!" Nhóc tỳ r*n r*, khuôn mặt nhỏ nhăn nhó, vô cùng tiếc nuối, chỉ một thoáng mà con gấu kia đã chạy mất hút, nó có muốn đuổi theo cũng không thể phân thân ra được, thật là xót ruột mà.
Con chim đỏ thẫm kia đang hót đầy giận dữ ở giữa không trung, cả người đỏ rực bộc phát ánh lửa đầy trời, đem khối cự thạch đập về phía nó nung chảy thành nham thạch đỏ tươi như máu, rơi vãi xuống đất.
Nó vô cùng phẫn nộ, vốn trông thấy thằng bé hung tàn này, chỉ một kích đã đem thiên tài của Thụ tộc đụng gãy thành hai đoạn, nên nó định tạm thời tránh đi mũi nhọn tìm cơ hội lại lần nữa xuống tay, ai ngờ thiếu chút nữa bị một khối đá lớn đập trúng.
Nó là Hỏa Vân Tước, tính tình hung tợn, không chịu nổi nhất là bị k*ch th*ch nên nó lập tức điên cuồng, khắp trời đều là Hỏa văn trút xuống chỗ nhóc tỳ.
Từ xa nhìn vào giống như một dòng thác đỏ rực liên miên bất tận từ trên trời tuôn xuống, hơi nóng đốt người, hình ảnh thật là kh*ng b*.
"Đại Hồng, mày sẽ phải trả giá đắt!" Nhóc tỳ cau cái mặt nhỏ nhắn thét lớn. Bị con Hỏa vân Tước này làm vướng chân, kết quả Nhân Hùng một sừng bỏ trốn mất dạng, tay gấu cũng bay theo luôn.
Ánh bạc như nước tỏa ra khắp người nó, nhanh chóng hóa thành một cái khay bạc hiện ra sau người nó, tinh kiết và thần thánh, cao gần bằng người nó, gần như bao phủ toàn thân nó, tỏa ra hào quang chói lọi. Truyện được copy tại Truyện FULL
Nhóc tỳ trông giống như một vị thần sừng sững trên mặt đất, cả người nó tỏa sáng, khay bạc như Thần Nguyệt từ chín tầng trời giáng xuống, làm nổi bật nhóc tỳ thần võ bất phàm.
Ánh lửa như hồng thủy che ngợp bầu trời, phát ra âm thanh ầm ầm trút xuống, thanh thế vô cùng kinh khủng! Khay bạc sau lưng nhóc tỳ rực cháy, hào quang lóng lánh ánh bạc như nước trước tiên cuốn về phía trước ngăn chặn thế lửa.
Mấy thiên tài Bổ Thiên các giật mình, tất cả cấp tốc lui về phía sau, mỗi người đều lộ vẻ xúc động mạnh, vị tiểu sư đệ này biểu hiện quá kinh người rồi.
Lửa đỏ ập xuống, trên mặt đất đất đá tan chảy, cổ thụ hóa tro tàn, mặt đất hóa thành dung nham, dung nham cuồn cuộn sôi trào biến cả khu rừng thành biển lửa.
Nhóc tỳ nổi giận, thân thể bạo phát ra khí tức không gì sánh nổi, toàn thân Phù Văn sáng rực ầm ầm chấn động, khay bạc sau lưng càng thêm thánh khiết, bất luận là nham thạch nóng chảy hay lửa cháy đều bị ngăn lại.
Đồng thời tay phải nó xòe rộng năm ngón, ngân quang đan dệt như tia chớp tạo thành một con Ma Cầm thời Thái Cổ, bay vút lên cao đánh về phía Hỏa Vân Tước.
"Phanh" một tiếng, hai hung cầm va vào nhau, hào quang đỏ rực lẫn sáng bạc đồng thời tóe ra, trên trời truyền đến tiếng động ầm ầm không ngớt.
"Chạy đi đâu!" Nhóc tỳ quát lớn, nó phát hiện Hỏa Vân Tước đầu óc đã thanh tỉnh lại rồi, đang định dang cánh trốn đi.
Nó nhanh chóng xông về nơi xa, dậm mạnh chân l*n đ*nh một ngọn núi nhỏ. Sức mạnh thân thể kinh khủng đến mức làm cho ngọn núi nhỏ vỡ tung trông thật kinh khủng. Cả người nó vọt lên không trung tiến vào bầu trời, nhào về phía con chim đỏ to lớn.
Hỏa Vân Tước giật mình khiếp sợ, thằng bé này quá hung tàn, dậm châm một cái là vọt tới bầu trời, hay là nó định bay?
Nó kêu to một tiếng, cả người thiêu đốt, Bảo Thuật gia trì trên người, cực nhanh vút lên, tốc độ trong nháy mắt tăng vọt gấp mấy lần, rốt cuộc cũng thoát khỏi thằng nhóc Nhân tộc đáng sợ kia.