Nửa tháng sau, nơi biên giới tận cùng của cả vùng đất bốc lên một làn sương mù mông lung mờ ảo, ngay sau đó là một tiếng nổ vang vọng long trời lở đất, b*n r* vạn tia ánh sáng.
Tất cả mọi người ở Đoạn Không thành đều bị kinh động, họ có cảm giác như một thiên thần vừa từ giấc ngủ mê man tỉnh lại, từ trong hỗn độn mở mắt, tròng mắt b*n r* vô vàn tia chớp.
Nơi cùng trời cuối đất hỗn độn quay cuồng, chớp giật đan dệt, tiếng sấm điếc tai, mưa tuôn như trút, chẳng khác gì ngày tận thế đã đến.
"Đến rồi! Bách Đoạn sơn sắp xuất hiện rồi. Thông đạo mở ra, Bách Đoạn Sơn lại tái hiện ở thế gian!" Lớp người già đều trợn to hai mắt, hồi hộp nhìn chăm chú.
Vùng đất này vốn rất bằng phẳng, thế nhưng hiện tại có thêm một cái bóng mơ hồ, giống như một dãy núi uốn lượn chợt nhô lên, như ẩn như hiện.
Nhưng nếu nhìn kỹ, mặt đất vẫn bằng phẳng như trước, cái gọi là bóng mờ đó thuộc về một thế giới khác cách nơi này là vô tận hư không, lúc này đây chỉ là hiển hóa ra mà thôi.
"Đến rồi, quả nhiên bản thân nó là một thế giới, ngày hôm nay mở ra thật là một cơ may hiếm có. Này các cháu, cơ hội của các cháu đến rồi đó, có thể ở bên trong chiếm được đại cơ duyên, cũng có thể chết không chỗ chôn thây, tự mình lựa chọn và nắm chắc cơ hội đi!" Một ông lão quát lớn làm rung động cả Đoạn Không thành.
"Bây giờ các cháu vẫn còn một chút thời gian, gấp rút chuẩn bị đi." Cao nhân tiền bối truyền âm.
Mấy trăm năm trước có kẻ kiệt xuất ở Bách Đoạn sơn quật khởi, sau khi trở về một bước lên trời, cuối cùng lên ngôi Nhân hoàng, có người trải qua cửu tử nhất sinh, khi quay lại trở thành giáo chủ tối cao.
Mà cũng chẳng cần nói chuyện thời xưa làm gì, có vài người tên tuổi tỏa ra hơi thở của thần linh, ngạo thị cổ kim, rung động toàn cõi đất trời mênh mang trong suốt chiều dài lịch sử.
Chỉ trong nháy mắt, cả Đoạn Không thành đều trở nên náo loạn, tất cả mọi người đều tất bật, mọi chủng tộc đều xuất hiện, có khỉ thần bay trên trời, có tảng đá biết bay, có bướm ma vẫy cánh, có người khổng lồ cao vài chục thước, có cây thần cắm rễ giữa không trung... Tất cả đều lấp lánh Phù Văn, từng giây từng phút chuẩn bị hướng về nơi tận cùng của vùng đất.
Đương nhiên Nhân tộc là đông nhất. Các thể gia cổ xưa, các đại giáo đỉnh cấp, hậu nhân của các hoàng tộc cổ quốc đông nghẹt một vùng, chen vai thích cánh đứng ở trên tường thành.
"Tiểu sư đệ, đệ đang làm cái gì vậy? Còn không nhanh tay nhanh chân một chút, chúng ta cũng không thể rớt lại sau cùng mới vọt vào nha." Mấy đệ tử Bổ Thiên các lo lắng giục nhóc tỳ.
"Cơm ngon không sợ trễ (*), chẳng đi đâu mà vội, đệ đang thu dọn đồ đạc nè. Nếu không các huynh các tỷ đi trước đi." Nhóc tỳ tay xách nách mang ôm một đống giống như đang chuyển nhà vậy.
Chuyện này làm năm vị thiên tài Bổ Thiên các ngẩn mặt ra, mi định đi chém giết hay đi du lịch đây, làm gì mà vác lắm thứ lỉnh kỉnh như vậy? Thật trông chẳng giống ai!
"Được rồi, đệ chuẩn bị xong rồi!" Rốt cục Nhóc Tỳ vác theo một bao tải to tướng nhanh nhẹn chạy tới.
Lão quái vật Đào Dã của Bổ Thiên các nhìn nhóc tỳ mà cảm thấy có chút nghẹn họng. Người ta cố mang theo nhiều đan dược, binh khí, thằng nhóc này tại sao lại từ nhà bếp chạy đến, rốt cuộc nó đem theo những thứ lộn xộn quỷ quái gì vậy?!
Thời giờ cũng chẳng còn nhiều nữa, Đào Dã cũng chả thiết hỏi nhiều, lão mang theo mấy đứa nhỏ xông về phía cửa thành.
"Tiền bối, ngài có một cái Bảo Cụ nào không, có thể tiện tay cho cháu một cái? Hoặc một cái bình ngọc chứa được nhiều thứ linh tinh cũng được. Cái bao tải này cháu vác thấy vướng víu quá đi mất." Nhóc tỳ nói.