Đoạn Không thành, bức tường thành có màu nâu xám cao to mà hùng vĩ, mặc dù là cổ thành nhưng vẫn tỏa ra sức sống mãnh liệt.
Đặc biệt nhất là mấy ngày gần đây, lúc nào cũng huyên náo, từng cái đại giáo đỉnh cấp và rất nhiều gia tộc cổ xưa đều phái những kỳ tải của chính mình tới nơi đây, để chuẩn bị tiến vào Bách Đoạn sơn.
Những thiếu niên thiên tài này ai nấy đều có tài năng kinh diễm, trong gia tộc đều xếp hạng đầu, tương lai chính là chủ nhân của vùng đất này, nắm giữ các giáo phái trong thiên hạ.
"Nhìn kìa, nơi đấy có một con rắn quái dị, vì sao chỉ có một cái đầu mà lại có tận hai thân thể?" Nhóc tỳ kéo ống tay áo của một vị sư huynh, ra hiệu nhìn về phía trước.
Một con quái xà, toàn thân là màu đỏ thẫm, từ đầu trở xuống thì bắt đầu phân nhánh thành hai thân thể, mọc ra sáu cái chân, hai đôi cánh, vảy thì chi chít, nhìn quái dị mà dữ tợn.
Những người đi trên đường đều tránh né, không ai muốn tới gần nó.
Mấy vị thiên tài của Bổ Thiên các đều hít mạnh một hơi, kéo nhóc tỳ sang một bên, âm thầm nói cho nó biết không được nói linh tinh, đây chính là một Thái Cổ di chủng tên là Phì Di.
"Đây chính là Phì Di à." Nhóc tỳ trợn tròn hai mắt, nó từng đọc qua Đại Hoang kinh chuyên giới thiệu các loại sinh linh, không ngờ rằng con này lại có bộ dáng như thế kia.
Phì Di vừa ra, tất có đại hạn, bởi vì nó thông hiểu Bảo Thuật loại lửa, vì thế trong cao thủ, những con Thái Cổ di chủng Phì Di đã trưởng thành có thể lấy sức một người mà hủy diệt một bộ tộc lớn hơn trăm triệu người.
"Đừng có chọc nó, mặc dù chỉ là con non, thế nhưng các thiên tài của Nhân tộc ít có người có thể ngang hàng với nó." Một vị sư tỷ của Bổ Thiên các nhắc nhở với vẻ mặt nghiêm túc.
Con Phì Di này chỉ dài có mấy mét, cứ thế mà bò qua, những sinh linh đi trên đường đều nhường đường. Nhóc tỳ tò mò nhìn, lặng lẽ suy đoán, một đầu lâu hai thân thể, nếu như phải chiến đấu nó có thể khống chế được sao?
Con quái xà có màu đỏ thẫm liếc xéo, trong mắt lạnh lùng nhìn về phía nó, cái đuôi đột nhiên quật về phía này, nhanh như điện, bộp một tiếng vang lên làm cho cả mặt đất nứt gãy, tạo nên một mảng bụi mù.
Nếu không phải nhóc tỳ động tác nhanh nhẹn, chắc chắn đã dính một chiêu này rồi.
"Con giun vừa dài vừa béo kia, ngươi giám khiêu khích ta?!" Nhóc tỳ kêu to, tựu hồ muốn nhào về phía trước, mấy vị đệ tử của Bổ Thiên các nhất thời biến sắc, vội vã tiến lên ôm chặt lấy nó.
Nhưng mà, cơ thể của bọn họ nào có thể so sánh với nhóc tỳ, nhưng có một nữ đệ tử khẽ nói ngược lại có chút tác dụng, nói: "Đào Dã tiền bối nói rồi, ở trong thành không cho phép gây rắc rối, khi nào tiến vào Bách Đoạn sơn thì tùy ngươi dằn vặt."
"Xem như là ngươi gặp may đấy, sau này thấy ta đi ngang qua thì đừng có khiêu khích." Nhóc tỳ chỉ vào Phì Di, căm giận nói.
Toàn bộ đường phố đều im lặng, đứa nhỏ này là ai vây? Cũng quá nghịch thiên rồi, lại đi cảnh cáo một con Thái Cổ di chủng, nếu như chuyện này là ngượi lại thì nghe còn có lý.
"Chuyện này... Sao ta lại có cảm giác nó chính là một con Thái Cổ hung thú mang hình người vậy, nếu không phải vậy thì tại sao lại giám nói câu đó được chứ." Có người nói nhỏ.
Phì Di ngừng lại, thân thể đỏ thẫm, như được đúc thành từ thần kim, tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo đồng thời tràn đầy cảm giác mạnh mẽ, nó nhìn chằm chằm nhóc tỳ, trong miệng phát ra những tiếng 'Xì xì', cái lưỡi đỏ không ngừng thò ra thụt vào.