Con đường này giống như được rèn đúc thành từ Thanh Kim, các loại ký hiệu phức tạp đều hiện lên giống như các ngôi sao trên bầu trời, lấp lánh ánh sáng màu xanh, thần bí mà đẹp đẽ.
Sau khi bước vào mọi người đều có cảm giác có các mảnh vỡ thời gian trôi qua, các tầng không gian đều rất hỗn loạn, linh hồn như muốn tách khỏi thân thể rồi bong thành từng mảng, đây là một loại thể nghiệm kỳ dị.
Giống như đã trải qua trọn một đời lại dường như chỉ mới bắt đầu khởi hành, kim loại vỡ vụn lóng lánh, ánh sáng màu xanh bốc hơi, phía trước xuất hiện một cánh cửa phát sáng, cuối cùng cũng đến cuối con đường.
Cốt Văn đan dệt, chứa rất nhiều ký hiệu cổ quái, lối ra là một cánh cửa thần bí vô cùng rực rỡ giống như có Thần Hỏa đang thiêu đốt, đoàn người bước ra, tất cả đều thở phào một hơi, luôn cảm thấy bước đi trên mặt đất chân thật mới có cảm giác an toàn.
Thông đạo đã không còn thấy rõ, mưa ánh sáng bay tán loạn rồi từ từ biến mất.
"Đây là con đường do Tế Linh xây dựng sao?" Nhóc tỳ nhìn lại, suy nghĩ xuất thần.
Một vị nguyên lão gật đầu, nói: "Tế Linh của Bổ Thiên các ta uy chấn vùng đất này, chỉ là những năm gần đây do tuổi tác dần cao rất ít phát ra thần uy."
Địa thế nơi này bằng phằng, cũng không có những dãy núi cao ngất, nhìn về phía xa có thể thấy được một tòa cổ thành nằm ở cuối đường chân trời.
"Chúng ta không phải đi Bách Đoạn sơn sao, ở đây ngay cả cái gò đất đều không có." Một vị thiên tài của Bổ Thiên các hỏi.
"Chỗ đó chưa mở ra, ai cũng không cách nào tính ra thời gian chính xác, bất quá cũng sắp rồi, chúng ta trước tiên tới tòa thành trì kia." Nguyên lão Đào Dã của Bổ Thiên các nói, lần này hắn phụ trách dẫn đội, hộ tống mấy thiếu niên thiên tài tới đây.
Ngoài hắn cùng nhóc tỳ còn có thêm năm người cùng đi, ba nam hai nữ. Đều là những tuấn kiệt giỏi giang, được cao tầng của Bổ Thiên các thu làm đệ tử, thường ngày rất ít khi xuất hiện.
"Nha, các người đều được các lão quái vật thiên vị thu làm đệ tử?" Nhóc tỳ nháy mắt to, tò mò nhìn mấy người.
Lời này vừa nói ra, không chỉ có năm người đều lườm nó một cái, ngay cả Đào Dã cũng nghẹn họng, nếu nói như vậy, hắn cũng coi như là một thành viên trong đám lão quái vật.
"Không được trừng mắt nha, những lão quái vật kia thường ngày dạy các ngươi cái gì?" Nhóc tỳ tiến lên lôi kéo làm quen.
"Trước vào Đoạn Không thành." Đào Dã dẫn bọn họ đi về phía thành trì.
Đây là một vùng đất cổ xưa, đã từng sức sống bừng bừng, nhưng vì đại chiến mà suy sụp. Dựa theo lời Đào Dã nói, ở đây từng có một cổ quốc vô cùng huy hoàng, nhưng cuối cùng tan thành mây khói cùng năm tháng.
"Vậy Tế Linh của bọn họ đâu?" Một vị thiên tài hỏi.
"Tất nhiên đã chết rồi, nếu không cổ quốc cũng sẽ không suy bại nhanh như vậy."
Bọn họ vừa đi vừa nói, rất nhanh đã đến nơi. Một tòa thành trì nằm ở phía trước, trông rất khí thế. Cửa thành hùng vĩ, tường thành đồ sộ màu nâu xám. Đoạn Không thành là một tòa cổ thành, cả tòa thành tràn đầy vết tích của thời gian nhưng vẫn phồn vinh như trước. Trong thành xe ngựa như nước, hai bên đường có các loại cửa hàng, tiếng rao hàng bên tai không dứt, ngoại trừ các vật phẩm thiết yếu hàng ngày còn có các đồ vật mà các tu sĩ bán ra, như có xương thú trân quý, dược thảo có năm tuổi cao, cùng với các loại binh khí và Cốt Thư.
"Thật là nhiều cường giả, tu vi rất không kém a."
"Rất nhiều người đều là từ các nơi xa xôi tìm đến, chờ Bách Đoạn sơn mở ra." Đào Dã giải thích.
Bách Đoạn sơn mạch cứ cách mấy trăm năm mở ra một lần, mỗi lần đều chấn động thiên hạ, tất cả các thế lực lớn trên khắp Đại Hoang bao la đều hộ tống thiên tài của tộc mình tới.
Mấy ngày qua, trong thành càng ngày càng náo nhiệt, tiếng người ồn ào, tu sĩ càng ngày càng nhiều, không ít người mang tới rất nhiều vật quý chuyên môn buôn bán cùng các cường giả.